Tạ Lăng Vũ gối tay sau đầu, ngắm nhan sắc của huynh trưởng, thấy dưới ánh hoàng hôn, huynh trưởng dường như dịu dàng hơn thường ngày, không còn vẻ xa cách khó gần nữa.
Hắn thậm chí còn nhìn thấy, khóe môi huynh trưởng vốn luôn mím chặt khẽ cong lên một chút, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất.
Tạ Lăng Vũ kinh ngạc bật dậy khỏi giường: “Huynh trưởng! Huynh đang cười trộm gì thế!?”
Phải là chuyện gì vui lắm mới khiến huynh trưởng lộ ra vẻ mặt như còn chưa đã thèm thế kia!
Là huynh đệ một nhà, có chuyện gì vui vẻ đến mức ấy, vậy mà lại không chịu chia sẻ với hắn.
Đôi môi của Tạ Lăng Chu càng mím chặt, giữa hai hàng lông mày như phủ một tầng sương lạnh, ánh mắt lướt qua người đường đệ, thần sắc khó dò, giọng nói cũng lạnh lẽo như băng: “Không có gì, đều nhờ phúc của nhị đệ cả.”
Tạ Lăng Vũ cứ tưởng đại ca đang trách mình dọc đường lười biếng, mọi việc đối phó với tộc lão đều đẩy hết cho đại ca, trong lòng áy náy, miệng cũng lập tức mềm nhũn, hắn ngồi thẳng dậy trên giường, liên tục nói lời lấy lòng: “Là đệ gây thêm phiền cho đại ca, thật xin lỗi đại ca, đại ca vốn rộng lượng, lại hay giúp đỡ người khác.”
Tạ Lăng Chu không đáp, chỉ lặng lẽ dùng ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn gỗ trầm hương, từng nhịp một.
Cứ như đang suy nghĩ xem nên trừng phạt nàng thế nào cho phải.
◎ Một đôi bàn tay mềm mại ngoan ngoãn đặt trong lòng bàn tay hắn ◎
Thời gian thấm thoắt trôi qua, mới đó mà đã gần một tháng.
Trong rừng, hoa mơ đã rụng hết, chỉ còn lại cành khô và lớp bùn non dưới gốc, sắc xuân trong vườn cũng dần phai nhạt, nhường chỗ cho mùa hạ đang đến.
Cả khu vườn phủ đầy màu xanh mướt, tiếng oanh hót đầu xuân cũng dần bị thay thế bởi tiếng ve râm ran không dứt.
Cùng với nàng được nuôi béo lên, còn có con Kim Ti Hổ.
Lúc mới đến viện Giảo Lê, nó còn nhẹ nhàng lanh lợi, vậy mà chỉ sau một tháng đã hóa thành một cục mỡ tròn vo, chỉ có đôi mắt mèo vẫn lạnh lùng như cũ, còn cái vẻ quý phái lúc mới đến thì chẳng còn sót lại chút nào.
Từ Ký Mộng bỗng nổi hứng, đặt cho nó cái tên mới là Tướng Quân Gầy.
Hôm ấy, nàng cùng Tướng Quân Gầy chơi đùa trước cửa phòng, ai ngờ con mèo lười biếng mọi khi lại bất ngờ chạy vọt ra khỏi viện, nhắm thẳng sang viện bên cạnh.
Viện đó vốn dĩ chẳng mấy khi có người ở, chỉ thỉnh thoảng mới có gia nhân ra vào quét dọn, nhưng hôm nay lại khác, thị nữ và tiểu đồng đi tới đi lui tấp nập, chắc Tướng Quân Gầy nghe thấy tiếng người nên lạch bạch kéo cái thân nặng nề chạy đi hóng chuyện.
Từ Ký Mộng sợ nó gây họa, vội vàng xách váy đuổi theo.
Nàng mặc một bộ váy màu trắng ngà, thêu hoa ngọc lan chìm, tà váy nhẹ bẫng, bồng bềnh, nhưng lúc chạy thì lại vướng víu vô cùng.
Chỉ thấy Tướng Quân Gầy đang lắc lư cái thân tròn ục ịch nhảy qua bậc cửa, nàng sốt ruột quá, chẳng kịp nghĩ gì, lao thẳng tới, suýt nữa thì đâm sầm vào một bức tường trắng.
Nhưng không phải tường, mà là người, hơn nữa còn đang ôm mèo của nàng.
Mùi đàn hương phảng phất nơi chóp mũi, ký ức hôm ấy nép trong lòng hắn lại ùa về, cùng với giấc mơ hắn dùng thước gỗ đàn áp lên môi lưỡi nàng.
Từ Ký Mộng mím môi thật chặt, vội vàng lùi lại hai bước, cúi đầu hành lễ: “Biểu ca vạn phúc.”
“Không cần đa lễ.” Tạ Lăng Chu đưa mắt nhìn xuống tà váy trắng của thiếu nữ, trên đó dính một chiếc lá rụng, hắn khẽ nhíu mày, cố kiềm chế ý muốn tự tay phủi đi.
Cúi mắt xuống, nhìn con mèo mập lười biếng trong lòng, lông mày vừa giãn ra lại nhíu chặt.
Con mèo béo chẳng hề biết chủ nhân đang ghét bỏ mình, còn nhích người tìm chỗ nằm cho thoải mái hơn.
Cái thân nặng trịch của nó đè lên khuỷu tay, hắn bỗng thấy hình như bây giờ nó còn nặng hơn cả Từ Ký Mộng.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, lông mày Tạ Lăng Chu càng nhíu chặt hơn.
Từ Ký Mộng len lén quan sát sắc mặt hắn, thấy đại biểu ca đang lạnh lùng cau mày nhìn con mèo mập trên tay.
Đại biểu ca vốn là người thanh nhã, quý khí, bình thường đến nếp áo cũng phải phẳng phiu, chắc là vì bị mèo làm nhăn áo nên không vui, nàng vội vàng xin lỗi: “Con mèo này bình thường nghịch ngợm, lỡ va vào biểu ca, thật sự xin lỗi.”
“Nghịch ngợm sao?”
Tạ Lăng Chu khẽ nâng mi mắt, nhìn thẳng vào nàng.
Không hiểu sao, nàng lại thấy trong mắt hắn có chút ý cười trêu chọc, giống hệt như lúc hắn hóa thành phu tử trong mơ.
Cảm giác bị thước gỗ đàn áp lên môi lưỡi trong mơ thật chẳng dễ chịu gì, còn mang theo chút mập mờ khó nói.
Từ Ký Mộng không khỏi sợ hắn, cúi đầu lí nhí, ngoan ngoãn như đang trả lời phu tử tra hỏi: “Thật sự xin lỗi biểu ca, ta sẽ lập tức dắt nó về.”
Hộ vệ của Tạ Lăng Chu vừa từ trong viện đi ra, thấy chủ nhân đang ôm mèo thì kinh ngạc kêu lên: “Sao nó lại béo thế này!”
Từ Ký Mộng cười gượng: “Tại ta chiều nó quá thôi.”
Hộ vệ há hốc miệng, nhìn biểu tiểu thư rồi lại nhìn chủ tử nhà mình: “Đây là mèo của biểu tiểu thư ạ?”
“Đúng vậy, nó tên là Tướng Quân Gầy.” Từ Ký Mộng mỉm cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


