Hắn ngượng ngùng dời mắt đi: “Vậy mấy hôm nữa ta chọn xong sẽ mang qua.”
---
Hai ngày sau.
Sáng sớm, vừa tỉnh dậy, Từ Ký Mộng bỗng thấy trên tường viện có một con Kim Ti Hổ đang bước đi khoan thai, dáng vẻ tao nhã.
Khi một người một mèo chạm mắt nhau, Từ Ký Mộng thầm nghĩ: Đây chính là thế gia đại tộc sao? Đến mèo cũng toát ra khí chất kiêu ngạo, ngạo nghễ không ai bì kịp.
Nghĩ chắc là nhị biểu ca mang tới cho mình, Từ Ký Mộng lấy thịt khô ra dụ con Kim Ti Hổ xuống.
Con mèo nhỏ do dự một lát, rồi chậm rãi bước tới trước miếng thịt, ngửi ngửi, lại ngước mắt nhìn nàng, có vẻ không mấy hài lòng, nhưng chẳng bao lâu sau vẫn gừ gừ nuốt sạch.
Sau đó, Từ Ký Mộng phải mất cả ngày trời mới khiến con mèo ấy chịu buông bỏ kiêu ngạo, nhảy lên đùi nàng.
Lại gần nhìn kỹ, bộ lông nó óng mượt, dưới ánh nắng như dát vàng, chỗ nào trên thân cũng sạch sẽ, chỉ cần nhấc nhẹ một cái móng là dáng vẻ đã lười biếng mà tao nhã.
Ở cùng thêm mấy ngày, Từ Ký Mộng phát hiện ra một điều: ánh mắt lạnh lùng, kiêu ngạo như thủy tinh của con mèo này, cùng dáng vẻ nhàn nhã ấy, đều khiến nàng cảm thấy quen thuộc.
Sau đó, nàng chợt nhớ ra ánh mắt của nó giống ai.
Đêm ấy, Từ Ký Mộng mơ thấy mình đi tới giả sơn, nhìn thấy một người khiến nàng sợ mất mật.
Da đầu nàng tê rần, hai tay giấu ra sau lưng, cả người căng như dây cung, lưng túa mồ hôi lạnh.
Vị phu tử từng bị nàng gọi là “cá trê già” hồi nhỏ, vậy mà lại cầm thước phạt đuổi tới tận Kinh Lăng! Ông già ấy chắp tay sau lưng, mũi trâu phì phò thở mạnh, râu trắng bị thổi vểnh lên từng chập.
Nàng cúi đầu nhận lỗi: “Phu tử, đệ tử vừa rồi nói cái cục tròn tròn lạnh lẽo kia không phải là người…”
Lão phu tử không tin: “Thế là ai?”
Nàng liếc quanh một vòng, xác nhận không có ai, rồi nghiêm túc từng chữ: “Là đại biểu ca.”
Lão phu tử không nói gì, bỗng một trận gió lớn thổi tới, râu trắng cùng áo bào dài màu sẫm của ông già bị cuốn bay sạch.
Gió tan, phu tử biến mất, thay vào đó là một thiếu niên áo trắng tóc đen, đầu đội ngọc quan.
Chàng đứng thẳng tắp, dây buộc tóc bay theo gió, tay áo trắng thêu bạc khẽ tung lên, tựa như thần tiên hạ phàm.
Ánh mắt chàng trong trẻo lạnh lùng, chẳng vướng chút bụi trần, rơi xuống người Từ Ký Mộng khiến nàng lạnh sống lưng.
Tạ Lăng Chu liếc nàng một cái, đôi mắt đào hoa bình thản không gợn sóng, giọng cũng lạnh nhạt: “Đoàn ca nhi là thứ ngươi có thể gọi sao? Không biết tôn ti trên dưới.”
Rõ ràng chàng đang chắp tay sau lưng, vậy mà Từ Ký Mộng lại như có thần lực, nhìn thấy sau lưng chàng là một cây thước phạt bằng gỗ đàn hương sẫm màu, vuông vức, dày cộp, nhìn thôi đã thấy lòng bàn tay đau nhức.
Tạ Lăng Chu cao hơn nàng nhiều, nhìn nàng phải hơi cúi mắt, hương đàn hương trên người hắn bao trùm lấy nàng, khiến Từ Ký Mộng thoáng có ảo giác, người đang nhìn xuống mình không phải đại biểu ca, mà là thần Phật trong chùa.
Chỉ là hành động của hắn lại chẳng giống thần Phật đoan chính, cây thước phạt trong tay hắn nghiền nhẹ lên môi nàng, hơi dùng sức ép xuống, bắt nàng phải hé miệng.
Thước phạt lại nhích vào trong, khẽ gõ lên răng nàng, chặn đầu lưỡi không cho thò ra, khiến nàng chỉ có thể phát ra tiếng ú ớ, không thể cầu xin, cũng chẳng thể ngậm miệng lại.
Tạ Lăng Chu cứ giữ nguyên tư thế ấy, cúi mắt nhìn nàng, trong mắt không chút tình cảm, như thể nàng chỉ là một tảng đá.
Đến khi môi dưới nàng tê rần, nước miếng sắp trào ra, khóe mắt đỏ hoe ngân ngấn nước, hắn mới rút thước phạt về, dùng khăn lau kỹ càng, mắt chẳng thèm liếc nàng lấy một cái, nhàn nhạt nói: “Lần sau mà tái phạm thì đừng trách.”
Tỉnh dậy mở mắt, Từ Ký Mộng nhìn căn phòng tối mờ, tim đập loạn xạ, hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm.
May mà chỉ là mơ thôi.
Chắc tại con mèo nhị biểu ca tặng có ánh mắt kiêu ngạo, giống hệt đại biểu ca, nên nàng mới nằm mơ như vậy.
Từ Ký Mộng vẫn còn chưa hoàn hồn, lăn qua lăn lại, nhớ tới hôm ấy đại biểu ca tốt bụng đưa nàng về viện.
Thật ra hắn cũng không đến nỗi lạnh lùng, ít nhất không phải người máu lạnh, càng không thể nhỏ nhen như trong mơ, chỉ vì nàng gọi nhũ danh mà phạt nàng.
Khi Từ Ký Mộng ở Kinh Lăng bầu bạn cùng mèo nhỏ, thì Tạ Lăng Chu và Tạ Lăng Vũ hai huynh đệ lại đang ở Trần Quận.
Bản gia nhà họ Tạ.
Tạ Lăng Chu và Tạ Lăng Vũ từ từ đường đi ra, băng qua rừng trúc, lại xuyên qua từng dãy hành lang quanh co, trở về viện nghỉ ngơi.
Vừa vào cửa, Tạ Lăng Vũ đã ngả người xuống ghế dựa, than vãn: “Đám tộc lão ấy lắm quy củ thật, râu ai nấy đều muốn vểnh lên trời! Cứ như mấy lão phu tử cổ lỗ sĩ ấy!”
Tạ Lăng Chu ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, ngón tay gõ nhịp trên tay vịn ghế quan bằng gỗ đàn hương, thong thả từng tiếng một.
Sau đó, hắn không gõ nữa, ngón cái nhẹ nhàng xoa tròn trên tay vịn, cúi mắt nhìn màu đỏ sẫm của gỗ, như đang trầm ngâm suy nghĩ.
Ánh chiều tà xuyên qua khung cửa, hắt lên gương mặt góc cạnh của hắn, khiến vẻ lạnh lùng ấy cũng nhuốm chút sắc hồng dịu dàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








