Sáng sớm ngày thứ ba của kỳ nghỉ Quốc khánh, trời mới lờ mờ sáng.
Ứng Quân trang điểm nhẹ, khoác một chiếc áo măng tô bên ngoài bộ đồ công sở. Yêu cầu về trang phục của cô khắt khe đến từng độ cong của lọn tóc xõa, đây vốn là một phép lịch sự. Trước khi ra khỏi nhà, cô soi gương, hài lòng nhếch khóe môi, đúng chuẩn phong thái nữ nhân viên văn phòng tháo vát mà cô dự tính.
Mùa thu Bắc Thành năm nay dường như lạnh hơn hẳn. Cô nắm hai miếng dán giữ nhiệt trong túi áo, nhưng vừa bước ra cửa, nhiệt độ một con số vẫn khiến cô không nhịn được mà run rẩy. Bốn chữ "thời trang phang thời tiết", hôm nay Ứng Quân đã thấm thía sâu sắc rồi.
Thời gian Ứng Quân đến dưới lầu Hoa Thịnh là tám giờ ba mươi tư phút sáng. Cách giờ hẹn còn mười mấy phút, vừa vặn. Cô lấy thẻ căn cước đã chuẩn bị từ trước ra. Nhân viên an ninh ở cửa làm theo quy định hỏi vài câu theo lệ rồi mới cho cô đi qua.
Lúc này Ứng Quân mới lấy điện thoại ra gọi cho Trang Vũ Miên: "Đàn chị, em đến rồi."
Cô đợi dưới lầu chưa được mấy phút, ở góc rẽ đã nhô ra một bóng người. Đi giày cao gót cũng chẳng ảnh hưởng chút nào đến tốc độ chạy của cô ấy, Trang Vũ Miên cách một đoạn xa đã vẫy tay gọi: "Quân Quân!"
Ứng Quân cười đón lấy. Trang Vũ Miên kéo cổ tay cô nắn nắn: "Đến sớm thế, ăn sáng chưa? Người đã lạnh cóng rồi phải không."
"Vâng, em ăn rồi, mua ở căn tin trường ạ." Ứng Quân đáp.
Trang Vũ Miên nghe thấy hai chữ căn tin thì xót xa vô cùng: "Ây da, tội nghiệp chưa, trong túi chị có đồ ăn vặt, lát nữa chị lấy cho em nhé."
Ứng Quân cười: "Dạ."
Hai người sóng vai đi về phía thang máy, Trang Vũ Miên cảm thán: "Quân Quân, hôm nay thật sự phải cảm ơn em đã tới giúp."
Ứng Quân xua tay: "Đàn chị nói gì vậy chứ, coi như là tích lũy kinh nghiệm cho em mà. Vài hôm nữa đi phỏng vấn thực tập em còn có thể mang ra làm đẹp hồ sơ, em còn phải cảm ơn chị ấy chứ."
Phải biết rằng, trên sơ yếu lý lịch mà xuất hiện hai chữ Hoa Thịnh thì sẽ là một điểm sáng giá đến mức nào, huống hồ đây lại là một sự kiện quan trọng như vậy.
Trang Vũ Miên ấn nút thang máy, ân cần nói: "Em nói xem ai mà ngờ được đợt cúm này lại ghê gớm thế cơ chứ, bệnh một phát là ngã rạp cả đám. Quân Quân lúc em đến có đeo khẩu trang không đấy, đừng để bị lây nhé, khó chịu lắm đó."
Ứng Quân vỗ vỗ chiếc túi của mình: "Trang bị tận răng rồi ạ, sức khỏe là vốn liếng của cách mạng mà."
Trang Vũ Miên khen cô: "Có giác ngộ đấy."
Ứng Quân chợt nhớ ra bèn hỏi một câu: "Nhưng mà đàn chị này, quy trình duyệt lần này nhanh quá, ở giữa sẽ không có vấn đề gì chứ ạ?"
Hoa Thịnh không giống những doanh nghiệp bình thường. Một người ngoài như cô tham gia vào hội nghị điều phối công trình quốc tế quan trọng thế này, công tác kiểm duyệt phải trải qua chắc chắn không hề ít. Nhưng từ lúc Trang Vũ Miên nhắn tin hỏi cô có rảnh không, đến khi thẻ thông hành đến tay cô chẳng qua cũng chỉ mới một ngày. Tốc độ này, quả thực nhanh đến kinh ngạc.
Trang Vũ Miên giải thích cho cô: "Chẳng phải là chuyện lửa sém lông mày, đang gấp sao. Hơn nữa bên chị cũng đã đối chiếu với phía nhà trường rồi, đi theo quy trình xét duyệt đặc biệt. Thêm vào đó, chủ nhiệm cũng là học trò của lão sư thái Khâu nhà mình. Anh ấy từng nghe danh em từ chỗ sư thái rồi, lúc ký tên tốc độ rẹt rẹt luôn."
Giáo sư Khâu, đã giảng dạy nhiều năm ở Đại học Bắc Ngữ, nổi tiếng nghiêm khắc khắp trường. Phân nửa những lời mắng mỏ thậm tệ nhất mà nhiều tinh anh trong giới phiên dịch ngày nay từng nghe đại khái đều xuất phát từ miệng sư thái Khâu. Vì vậy mà có danh xưng "sư thái", truyền từ khóa này sang khóa khác. Đến khóa của Ứng Quân, sư thái Khâu đã nghiễm nhiên trở thành "lão sư thái Khâu" rồi. Tuổi tác đã cao, tính khí cũng không còn nóng nảy như hồi trẻ, nhưng mức độ độc miệng thì vẫn y như xưa.
Có câu nói thế nào ấy nhỉ: "Chưa từng bị sư thái Khâu mắng thì đừng nhận mình là sinh viên viện tiếng Anh Đại học Bắc Ngữ".
Trang Vũ Miên liếc nhìn xung quanh, sau khi xác nhận môi trường an toàn mới ghé sát tai cô nói nhỏ: "Chị nói em nghe, chủ nhiệm rất mong chờ em đấy. Em không biết đâu, chị nghe người ta nói, hồi đi học anh ấy chưa từng được sư thái Khâu khen lấy một câu, đang nghẹn một cục tức kia kìa."
Ứng Quân không nhịn được bật cười khẽ, cẩn thận hỏi: "Chúng ta nói xấu sau lưng lãnh đạo thế này, có ổn không ạ?"
"Anh ấy có nghe thấy đâu, sợ gì." Trang Vũ Miên xua tay vẻ vô cùng bất cần: "Quân Quân, đợi sau này em đi làm rồi không được ngoan thế đâu nhé, em phải coi việc nói xấu lãnh đạo như một thú vui, hiểu chưa?"
Ứng Quân trịnh trọng gật đầu: "Em hiểu rồi."
Trang Vũ Miên dành cho cô một ánh mắt kiểu 'trẻ nhỏ dễ dạy', mừng rỡ vỗ vỗ lên gò má trắng hồng của cô. Trang Vũ Miên luôn cảm thấy trên người Ứng Quân thơm thơm. Không phải mùi nước hoa hàng hiệu gì, mà chỉ là một mùi hương rất sạch sẽ, thanh mát.
Trang Vũ Miên đứng thẳng người, cẩn thận chiêm ngưỡng cô từ đầu đến chân. Bộ âu phục được cắt may khéo léo phác họa hoàn hảo từng đường cong trên cơ thể cô. Lộ ra một đoạn bắp chân thon thả, kết hợp với giày cao gót, Trang Vũ Miên chỉ muốn cảm thán, bộ đồ cứng nhắc như vậy mặc trên người Ứng Quân sao lại có thể mang đến sự quyến rũ đến thế.
Cô ấy không nhịn được, ôm lấy eo Ứng Quân sờ soạng một cái, nói: "Sức hấp dẫn của một người phụ nữ trưởng thành, mang phong cách công sở."
Ứng Quân bị những lời của cô ấy trêu khiến cho mặt mũi đỏ bừng cả lên, khẽ vỗ bật tay cô ấy ra: "Đàn chị, bây giờ chị học thói hư rồi, sao cũng trêu chọc em thế."
Trang Vũ Miên không hề nao núng: "Để chị đoán xem người trêu chọc em còn lại là ai nào, chắc chắn là đại mỹ nữ ớt hiểm bốc lửa nhà chúng ta đúng không."
Bộ đồ công sở trên người Ứng Quân là do Thư Lạc Nhất đi chọn cùng cô. Lúc cô từ phòng thay đồ bước ra, mắt Thư Lạc Nhất nhìn đến đờ đẫn. Bản chất háo sắc lộ rõ không sót chút gì, cứ động tay động chân, hết sờ mông lại nhéo eo cô, miệng còn la hét: "Quân Quân, tự dưng mình cảm thấy mình cong một chút cũng không sao."
Đây là nói cái gì không biết.
Ứng Quân giơ ngón cái với Trang Vũ Miên: "Thông minh."
Hôm nay quả thật cũng không khéo. Một thang máy đang bảo trì, hai thang máy khác lại cực kỳ bận rộn. Còn một chiếc nữa thì chuyên dùng cho cấp cao và tiếp khách, nên bọn họ phải đợi hơi lâu.
Điện thoại của Trang Vũ Miên rung lên, chắc là lãnh đạo gọi điện đến giục. Cô ấy đáp: "Đang đợi thang máy rồi ạ, đến ngay đây."
Cúp điện thoại, chiếc thang máy đang dừng ở tầng hai bắt đầu đi xuống. Phía sau chợt truyền đến một tràng tiếng bước chân trầm ổn. Ứng Quân còn chưa kịp quay đầu lại đã thấy Trang Vũ Miên thu hồi vẻ cợt nhả, vô cùng đoan trang gật đầu chào hỏi: "Chào chủ tịch Diệp."
"Ting…" một tiếng, cửa thang máy mở ra, đám người nối đuôi nhau tuôn ra. Từng tiếng "Chào chủ tịch Diệp" không ngừng vang vọng bên tai, nhưng chẳng nghe thấy lời hồi đáp nào.
Trang Vũ Miên kéo cô sang một bên chờ đợi, Ứng Quân tò mò ngước mắt lên.
Chẳng có chút phòng bị nào, cứ thế va vào đôi mắt thâm trầm kia. Quen thuộc và lạnh nhạt.
Trái tim cô đập mạnh một nhịp. Khoảnh khắc ấy, Ứng Quân chợt nhớ tới lúc ra khỏi nhà sáng nay, tiếng chiếc lá bạch quả bị gió thổi rụng xuống bên chân cô. Lặng yên không một tiếng động, nhưng lại dùng một tư thái không thể chối từ để nói cho cô biết, mùa thu của Bắc Thành đến rồi.
Trang Vũ Miên kéo kéo ống tay áo cô, thấp giọng ra hiệu: "Chào hỏi đi, chủ tịch Diệp."
Ứng Quân hoàn hồn, nhanh chóng cúi đầu xuống, chỉ coi như đây là lần đầu tiên gặp mặt anh, cất tiếng: "Chào chủ tịch Diệp."
Diệp Gia Hoài không chỉ gật đầu nữa, ánh mắt lướt qua rồi lại dời đi. Hơi kỳ lạ, nhưng cũng chẳng thể bình thường hơn.
Anh đáp một câu: "Chào cô."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


