“Nếu muốn có con, tại sao không tới tìm trẫm?”
“Hay là, nàng muốn tằng tịu với tên nam nhân nào? Ý đồ làm xáo trộn huyết mạch hoàng thất!”
Tạ Lưu Xu há miệng, nàng chưa từng nghĩ vậy, nam nhân trước mặt quen thuộc mà xa lạ, hoàn toàn không dịu dàng như trong trí nhớ, nàng không tìm được chút cảm giác quen thuộc nào trên gương mặt này.
“Ta không...”
“Vậy sao nàng không tới gặp trẫm?”
Đề tài lại bị kéo về, Tạ Lưu Xu bị hỏi cho hơi đỏ mặt, dần đần có hơi không chống đỡ được.
Hai người cách nhau quá gần, nàng có thể ngửi thấy mùi long diên hương quen thuộc trên người hắn, cũng có thể cảm nhận được khối thân thể mạnh mẽ hữu lực này nóng bỏng như thế nào...
“Vãn Vãn, không bằng chúng ta thử phương thuốc này đi.” Giọng nói tà ác của Thẩm Tứ vang lên.
Tạ Lưu Xu sững sờ, trong đầu bỗng trống rỗng, động tác miêu tả trên phương thuốc kia thật sự quá to gan, nàng nhìn thấy thôi cũng đỏ mặt, chứ càng đừng nói là thử.
Hành động này của Thẩm Tứ không thể nghi ngờ là đang trêu đùa nàng.
Nhưng mà nàng cũng không thể phản kháng.
Nếu phương thuốc có tác dụng thật, đến lúc đó nàng có thai, chắc là Thẩm Tứ sẽ cho nàng phong hào...
Tạ Lưu Xu đã không nghĩ được nhiều như vậy nữa, vì Thẩm Tứ đã hôn lên, sắc trời mờ tối, ánh nến chập chờn, hai bóng người trong rèm không ngơi nghỉ, Tạ Lưu Xu bị trêu chọc tới hơi căng thẳng, nhưng hết lần này tới lần khác Thẩm Tứ vẫn tới sát bên tai nàng nói mấy lời trêu chọc.
Nàng thực sự không có sức để phản bác lại hắn.
Tối nay, Tạ Lưu Xu cả đêm không ngủ.
****
Hôm sau, Tạ Lưu Xu đỡ eo thức dậy, nhớ tới cảnh tối qua, đầu nàng bỗng nặng trữu.
Sáng nay khi thay quần áo cho nàng, Chu ma ma nhìn thấy những dấu vết trên người nàng, trong mắt toàn là ý cười, cũng luôn miệng nói mấy lời khen ngợi.
Tạ Lưu Xu ngồi trước gương đồng, tối qua Thẩm Tứ có nhắc tới một câu, nói tiệc tất niên năm nay sứ thần các nước đều sẽ tới, hắn nói mình có một chuyện quan trọng muốn tuyên bố, cụ thể là gì Tạ Lưu Xu không rõ, nhưng nàng thấy hình như Thẩm Tứ rất để ý, có lẽ cũng rất long trọng.
Sau khi ăn sáng xong, Chu ma ma lại bưng một bát nước canh đặc sết tới, Tạ Lưu Xu đã uống mấy ngày liền mới miễn cưỡng có thể quen được với vị của nó.
Nàng cụp mắt, bỗng nhiên nhớ tới câu trêu đùa của Thẩm Tứ tối qua.
Hắn phát hiện ra mục đích của nàng, nhưng không hề từ chối, ngược lại còn phối hợp với nàng, rốt cuộc tại sao hắn lại làm như vậy?
Chẳng lẽ hắn không biết nhà họ Tạ vốn là danh môn vọng tộc, trước đây khi ủng hộ Thái tử đã thầm xây dựng không ít thế lực, mặc dù sau khi đăng cơ Thẩm Tứ đã bẻ gãy không ít phe cánh, bấy giờ mới ép cho Tạ Lý quýnh lên, rồi mưu đồ đưa nữ nhi của mình vào cung.
Lấy đó để thể hiện lòng trung thành với tân hoàng.
Nhưng mà, chuyện con cái liên quan tới quốc vận.
Đối với nàng mà nói, làm thân mẫu của hoàng trưởng tử chỉ sẽ lợi nhiều hơn hại, nhưng đối với Thẩm Tứ mà nói, nếu để nàng trở thành thân mẫu của Hoàng trưởng tử, địa vị nhà họ Tạ sẽ không giống như bây giờ.
Đến lúc đó nếu mất khống chế, họ giống như trước đây, nâng đỡ ấu tử, bỏ qua hoàng đế.
Thẩm Tế sẽ cho phép tai họa ngầm như vậy xảy ra sao?
Ở hai lần sủng hạnh trước, nàng có thể cảm nhận được Thẩm Tứ có băn khoăn, chỉ có tối qua, hắn như không biết đủ, giống như đã hoàn toàn buông thả.
Nghĩ tới đây, Tạ Lưu Xu lại đỏ mặt.
Nàng cụp mắt, dùng tay chạm vào bụng, nàng vừa hi vọng đứa nhỏ này tới, lại cũng cảm thấy nếu có con thật, chắc chắn giữa nàng và Thẩm Tứ sẽ không còn đơn giản như bây giờ.
“Cô nương, mai vàng bên ngoài nở rồi, chúng ta ra ngoài đi dạo đi.”
Song Thanh ngắt một cành mai bên ngoài cắm vào bình sứ, xoay người nói với Tạ Lưu Xu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
