Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đế Vương Lòng Dạ Đen Tối Cuồng Chiếm Hữu Ta Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

Vương Hải Phúc thành thật đáp: “Tạ cô nương rất ít ra ngoài, bình thường chỉ cắm hoa đọc sách, còn cả thêu thùa, không có hành động nào khác.”

Ánh mắt Thẩm Tứ lạnh xuống, trừ hai ngày đầu nàng chủ động một chút, mấy ngày nay hắn không tới tìm nàng, nàng cũng rất thanh nhàn tự tại, còn bắt đầu thêu hoa ở trong cung.

Thẩm Tứ lạnh giọng nói: “Đi Lưu Ly Các.”

Tạ Lưu Xu dùng xong bữa tối, đang chuẩn bị tắt nến nghỉ ngơi, ai ngờ Linh Cát bỗng nhiên chạy vào nói xe liễn của bệ hạ đang đi về phía bên này.

Tạ Lưu Xu sững sờ, đột nhiên nhớ tới gì đó, phương thuốc cầu con còn đặt trong tay áo, trong lòng nàng căng thẳng, vội vàng giấu phương thuốc đó dưới gối đầu.

Sau đó sửa soạn qua lại rồi mới ra ngoài đi thỉnh an Thẩm Tứ.

Bên ngoài gió lạnh, trong phòng đang được đốt địa long, Thẩm Tứ vừa vào đã nhìn thấy Tạ Lưu Xu căng thẳng đứng ở cửa, không còn dáng vẻ chủ động dán lại như ngày trước, tối nay trên người nàng có loại cảm giác như năm xưa.

Ánh mắt Thẩm Tứ hơi hoảng hốt, không khỏi nhớ tới lần đầu tiên khi gặp Lưu Xu, khi đó nàng còn chưa phải kiểu mỹ nhân đầu gỗ như bây giờ.

Khi đó hình như nàng rất thích cười, bây giờ trong mắt lại toàn là thăm dò và lấy lòng, lòng Thẩm Tứ hoảng hốt, không biết tại sao bây giờ nàng đang đứng trước mặt hắn, nhưng hắn lại cảm thấy vẫn thiếu chút gì đó.

“Bệ hạ đêm khuya tới là có chuyện gì muốn nói sao?” Tạ Lưu Xu thăm dò hỏi một câu.

Lại thấy nét mặt hoàng đế thiếu niên hoàn toàn lạnh xuống, sao hả? Không có chuyện gì thì hắn không thể tới sao?

Thẩm Tứ đi tới trước sạp mềm, dáng vẻ rõ ràng là muốn ở lại nghỉ ngơi, Tạ Lưu Xu hiểu ra, Thẩm Tứ đang muốn sủng hạnh mình.

Nàng đang định tới gần thay quần áo cho hắn, ai ngờ hắn bỗng nhiên nói: “Trẫm nghe nói trước đây ngươi và Nguỵ Tuyên là thanh mai trúc mã?”

Tạ Lưu Xu sững sờ, lông mày nhíu chặt lại, hắn biết rõ Nguỵ Tuyên và nàng rất trong sạch, không có một chút quan hệ mờ ám nào.

Sao vẫn hỏi như vậy.

“Vãn Vãn, không bằng nói thử cho trẫm nghe xem trước khi gặp trẫm, giữa ngươi và Nguỵ Tuyên đã xảy ra những gì?”

Tạ Lưu Xu nhíu chặt mày hơn.

Đêm khuya hắn tới, chẳng lẽ chỉ để dò hỏi quan hệ của nàng và Nguỵ Tuyên.

Nhưng giữa nàng và Nguỵ Tuyên thật sự không có cái gì.

Trong điện yên tĩnh, chỉ có ánh nến trong bấc đèn phát ra những tiếng vang rất nhỏ, dưới ánh sáng, trong mắt thiếu nữ thoáng qua chút không hiểu, nhưng vẫn nói: “Giữa thiếp thân và Ngụy thế tử rất trong sạch, không xảy ra gì cả.”

Mắt Thẩm Tứ tối xuống, dừng trên cái cổ thon dài mềm mại của thiếu nữ, bỗng nhiên hắn cảm thấy không muốn nghe nữa.

Không biết vì địa long trong phòng đốt quá nồng hay vì gì khác, nhìn Tạ Lưu Xu như này, ánh mắt Thẩm Tứ bỗng trở nên dịu dàng hơn.

Hắn trầm giọng nói: “Qua đây.”

Tạ Lưu Xu đi qua, Thẩm Tứ ôm nàng vào ngực như mong muốn, sau đó cúi xuống chôn đầu vào cần cổ của nàng, Tạ Lưu Xu hơi không được tự nhiên né tránh, hai lần trước nàng đã chuẩn bị đầy đủ rồi, nhưng bây giờ nàng không có chuẩn bị, bỗng nhiên dán sát như vậy, nàng cảm thấy thật sự hơi không quen.

Thẩm Tứ cũng cảm nhận được khác thường của nàng, cái tay đặt ở eo nàng khẽ vuốt ve, một cái tay khác đang định buông rèm giường xuống, nhưng lại đột nhiên nhìn thấy gì đó.

Sắc mặt Thẩm Tứ trở nên sâu xa, sau đó hắn cười nhạo nói: “Vãn Vãn, nàng muốn có con?”

Tạ Lưu Xu há miệng, muốn giải thích lại phát hiện không biết nên nói gì, cho dù có tin vào phương thuốc này hay không, đúng là nàng có ý định này thật.

Chỉ là bây giờ, tình huống tệ nhất đã bị Thẩm Tứ phát hiện.

Lòng Tạ Lưu Xu thoáng qua chút bối rối, nàng quay đầu đi, muốn né tránh ánh mắt hắn.

Nhưng không ngờ Thẩm Tứ bỗng kéo đầu nàng lại, ép nàng nhìn thẳng mình, Tạ Lưu Xu không làm được gì khác, chỉ có thể đối diện thẳng với đôi mắt sâu thẳm của hắn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc