"Về đến Lê Mộc Đài thì trời đã rất muộn.
Vân Hoài Chu sợ vết thương trên mặt mình làm bà nội Tôn hoảng sợ nên vừa vào cửa đã vội vàng về phòng nghỉ ngơi.
Giang Vân Mị lại chẳng hề thấy buồn ngủ. Cô ngồi trên chiếc ghế nằm ngoài sân và con mèo mướp kia đã tự giác nhảy lên đùi cô, tìm một vị trí thoải mái rồi bắt đầu kêu gừ gừ trong lòng cô.
Tôn Cảnh Táp từ trong bếp bưng ra một bát canh xương ống hầm thành màu trắng sữa.
"Bà nội biết cậu đi dự mấy cái tiệc tùng kiểu đó chắc chắn sẽ không được ăn no. Này, canh xương chứa chan tình yêu thương của cậu đã tới rồi đây."
Vừa dứt lời, Tôn Cảnh Táp quay đầu lại thì thấy bà nội nhà mình đang nhìn cô ấy với ánh mắt hình viên đạn.
"Cháu ghen tị cái gì? Cháu mang thai hay là bị thương rồi? Tôn Cảnh Táp, có phải cháu lại ngứa da rồi không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


