"“Tam Hà, cậu nói hơi nhiều rồi đấy!”
Giọng nói của Chiến Kiêu Thành hơi lạnh xuống. Anh nhìn chằm chằm Tam Hà bằng ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo.
“Vâng, tôi biết một thư ký như tôi không nên nói những lời này và tôi cũng biết mình không có tư cách can thiệp vào chuyện của ngài với cô Giang. Thế nhưng sự thật thì không thể bị vùi lấp được đúng không ạ? Cô Giang chịu uất ức là thật, nhưng Tổng giám đốc, ngài cũng đâu phải kẻ phụ tình.”
Tam Hà giống như bất chấp tất cả, anh ấy trực tiếp nắm lấy ống tay áo của Chiến Kiêu Thành rồi kéo lên và nói: “Cô Giang nhìn xem, đây đều là những vết sẹo để lại từ lúc Tổng giám đốc bảo vệ cô. Đã mấy tháng trôi qua rồi mà chúng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.”
Giang Vân Mị không kìm được mà nhìn sang. Quả nhiên, trên cánh tay của Chiến Kiêu Thành là những vết sẹo loang lổ sắc đen khiến người ta không khỏi giật mình.
“Chuyện này... chuyện này rốt cuộc là sao?”
Chiến Kiêu Thành giơ tay lên và dịu dàng xoa mặt Giang Vân Mị.
Động tác rất thân mật, nhưng vì Giang Vân Mị đang trong trạng thái chấn kinh nên cô cũng quên mất việc né tránh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


