Sáng sớm, Lễ bộ Thượng thư Ngu Sâm làm việc vô cùng hiệu quả, nhanh chóng dâng tấu trình lên Lăng Tranh về việc tuyển tú nữ.
Các đại thần thì “đồng lòng hợp sức” phối hợp nhịp nhàng, khiến Lăng Tranh trong lòng chỉ biết cười lạnh, đây chắc hẳn là chuyện được thông qua nhanh nhất kể từ khi nàng lên ngôi, cũng là lần hiếm hoi các đại thần đoàn kết đến thế.
Vì Lăng Tranh cứ mãi trì hoãn việc tuyển tú, giờ đã sang cuối hạ nhưng cũng may không cần tuyển chọn trên khắp Đại Hạ, chỉ lấy từ các tiểu thư danh môn ở kinh thành nên cũng chưa muộn, Ngu Sâm tính toán thời gian, vừa vặn hợp lý.
Điều Tiêu Quốc Đống không biết là, người muốn cưới nữ nhi ông ấy vào cung vốn là Thái hậu, còn Lăng Tranh thì chẳng hề muốn, mà nàng cũng chẳng bận tâm lý do Tiêu Yến không muốn nhập cung.
Lăng Tranh: “...” Nếu được, nàng chỉ muốn một mình xinh đẹp thôi.
Việc tuyển tú khiến các phi tần trong hậu cung đều cảm thấy nguy cơ rình rập.
Không chỉ Lan Chi và Ngu Kiều Kiều quên mất trong hậu cung còn một đối thủ cạnh tranh là Trần quý nhân Trần Linh Nhi, ngay cả Lăng Tranh cũng hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Trần Linh Nhi.
Vì vậy, khi thái giám ngoài ngự thư phòng bẩm báo Trần quý nhân cầu kiến, Lăng Tranh ngẩn ra một lúc, Trần quý nhân nào cơ? À, quý nhân Trần Linh Nhi, tiểu nữ nhi của Trần Uy, đương kim Thứ sử Kinh Châu.
Tuy Trần Uy chỉ là quan địa phương tam phẩm, nhưng Lăng Tranh cũng không dám xem thường. Kinh Châu là đầu mối giao thương, trung tâm vận chuyển của Đại Hạ, mà Trần Uy lại là người có thủ đoạn, Lăng Tranh cũng từng nghe danh.
Cũng chẳng trách Lan Chi, Ngu Kiều Kiều hay Trần Linh Nhi đều tìm đến ngự thư phòng, bởi thời gian ở trong cung, nàng gần như chỉ ở đây, các nàng không đến thì cũng chẳng biết tìm nàng ở đâu.
Khi gặp Trần Linh Nhi, trong đầu Lăng Tranh bỗng bật ra một câu: “Nữ tử muốn đẹp chỉ cần mặc tang phục.”
So với Lan Chi và Ngu Kiều Kiều luôn rực rỡ hoa lệ, Trần Linh Nhi lại đi theo phong cách mỹ nhân băng thanh ngọc khiết, một thân váy lụa trắng, tóc chỉ điểm xuyết vài viên trân châu, dáng vẻ yếu đuối như liễu trước gió, lại mang theo chút bệnh trạng, quanh người toát ra khí lạnh xa cách, nhưng thần sắc lại có nét mềm yếu khiến người ta không khỏi thương xót.
Lăng Tranh tổng kết: Trần Linh Nhi chính là sự kết hợp giữa Lâm Đại Ngọc và Tiểu Long Nữ. Tốt lắm, trước khi tuyển tú bắt đầu, ba vị phi tần trong hậu cung của nàng đều đã lần lượt xuất hiện.
“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.” Trần Linh Nhi hành lễ cực kỳ chuẩn mực, giọng nói lạnh nhạt.
“Trần quý nhân không cần đa lễ.” Lăng Tranh nhìn nàng ta, hỏi: “Trần quý nhân tìm trẫm có việc gì sao?”
Nghe Lăng Tranh hỏi, trong mắt Trần Linh Nhi thoáng qua một tia ảm đạm. Từ khi nhập cung, nàng ta luôn an phận, ban đầu vì có tin đồn hoàng thượng không gần nữ sắc nên phụ thân cũng không gây áp lực, nhưng dạo gần đây, hoàng thượng lại thân thiết với Lan Chi và Ngu Kiều Kiều, lại nghe nói năm nay tuyển tú không chọn nữ nhi quan địa phương, phụ thân liền sốt ruột, gửi thư thúc giục nàng ta đi... tranh sủng.
“Thần thiếp...” Trần Linh Nhi ngập ngừng, nàng ta đâu thể nói thẳng là mình đến để tranh sủng. Hôm nay nàng ta cố ý tránh mặt Lan Chi và Ngu Kiều Kiều, đúng là đến vì tranh sủng.
Nhìn vẻ mặt do dự của Trần Linh Nhi, Lăng Tranh đã đoán được mục đích của nàng ta, trong lòng không khỏi buồn cười. Lan Chi tranh sủng thì lấy canh đậu xanh, chè sen làm cớ, đến cả Ngu Kiều Kiều cũng vắt óc làm bánh khoai lang, còn Trần Linh Nhi lại tay không mà đến...
Lăng Tranh cũng không vội, kiên nhẫn chờ nàng ta nói tiếp, còn chu đáo hỏi: “Trần quý nhân có muốn uống trà không? Trẫm cho người dâng trà.”
Trần Linh Nhi khẽ lắc đầu: “Thần thiếp không khát.”
Lăng Tranh: “...”
Vậy... ngồi nói chuyện phiếm à?
Trần Linh Nhi xinh đẹp, phụ thân là Thứ sử Kinh Châu, ngoại tổ là thương nhân giàu nứt vách, nàng ta lại là con út trong nhà, được cưng chiều từ nhỏ, nên thật sự không biết lấy lòng người khác thế nào.
Lăng Tranh vốn bận rộn, thấy Trần Linh Nhi cứ đứng im không nói gì, đành nhíu mày, bất đắc dĩ bảo: “Trần quý nhân nếu không có việc gì thì lui xuống trước đi.”
Dừng một chút, Lăng Tranh lại bổ sung: “Khi nào nghĩ ra có chuyện gì lại đến báo với trẫm.”
Nghe vậy, Trần Linh Nhi tưởng Lăng Tranh đã nổi giận, như thể quyết tâm liều một phen, vội vàng nói: “Phụ thân thần thiếp gửi đến ít đặc sản quê nhà, thần thiếp muốn mời hoàng thượng cùng dùng bữa tối.”
Lăng Tranh im lặng một lát, rồi gật đầu: “Được.”
Trong ba phi tần, Trần Linh Nhi là người ít tồn tại nhất, cũng là người hiểu chuyện nhất. Lần đầu nàng ta chủ động mời Lăng Tranh, Lăng Tranh cũng không nỡ từ chối. Mưa móc đều rưới, đó là phẩm chất cơ bản của một hoàng đế.
...Việc Trần Linh Nhi mời hoàng thượng dùng bữa tối, người tức giận nhất chính là Lan Chi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)