Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đậu Nương Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Dù đêm trước có mệt mỏi đến đâu, ngày hôm sau ta vẫn sẽ dậy sớm.

Mỗi ngày vào giờ Thìn phải đến thỉnh an Duệ Vương phi, quy củ trong phủ không thể phá.

Chỉ có ta là không thể.

Tiêu trắc phi có cha là Thượng thư bộ Lại chống lưng, ngày thường đến thỉnh an cũng chỉ ngồi một lát rồi đi, đến chén trà cũng không uống.

Từ khi mang thai, càng dứt khoát không đến, Vương phi bèn miễn cho nàng ta thỉnh an.

Hoắc trắc phi xuất thân thế gia võ tướng, lại không cầu cạnh gì ở Duệ Vương.

Nàng ta lấy cớ thân thể không khỏe không đến thỉnh an, Vương phi cũng không truy cứu.

Ta không có gia thế hiển hách chống lưng, có thể sống sót trong phủ này, hoàn toàn dựa vào Duệ Vương.

Cho nên, dù Vương phi có lặp đi lặp lại những lời trong "Nữ tắc", "Nữ giới", "Nữ huấn", dù thân thể không thoải mái, cũng phải ngồi ngay ngắn ở dưới, cung kính lắng nghe.

Vương phi cũng không quá khắt khe, đôi khi còn chuẩn bị chút điểm tâm hoa quả cho ta.

Nhưng hôm nay lại là dưa hấu, ta cố gắng tỏ ra tự nhiên bỏ vào miệng, nhưng vẫn không nhịn được nôn ra.

Điều này khiến Vương phi không vui, lại quở trách ta thêm nửa canh giờ.

Đợi đến khi cho ta rời đi, đã là cuối giờ Tỵ.

Trở về tiểu viện, ta ngẩn người một lúc, rồi đứng dậy tưới nước cho đám hoa cỏ trong vườn.

Tuy có hai nha hoàn, nhưng việc chăm sóc hoa cỏ ta chưa từng giao cho người khác.

Trời rất nóng, đám cỏ thấp bé như rêu mọc sát chân tường cũng nở ra những bông hoa nhỏ xíu như hạt vừng, ẩn mình trong những bụi hoa rậm rạp, rất khó nhận ra.

Nhổ bỏ cỏ dại, vài bông hoa trắng rơi vào trong tay áo ta.

Tiểu thái giám nhận được bạc thưởng, cười càng tươi hơn.

Vì ta thường xuyên đến làm đậu hũ, nên rất thân thiết với mọi người trong phòng bếp, còn có riêng một chỗ để cho ta.

Chè ngân nhĩ muốn nấu cho sánh dẻo thì phải dùng lửa nhỏ ninh từ từ, còn phải canh chừng không để trào ra.

ta ngồi canh trước bếp, ngẩn người nhìn ngọn lửa bập bùng.

Phòng bếp oi bức, nha hoàn Thủy Bình đứng bên cạnh quạt cho ta, đầu mũi thoảng qua một mùi hương nhàn nhạt.

Đợi thêm hơn nửa canh giờ nữa, Thủy Bình múc canh ngân nhĩ bách hợp hạt sen ta nấu xong ra. ta rắc thêm một nhúm hoa quế để tăng thêm hương thơm, cẩn thận đặt vào hộp đựng thức ăn rồi đậy nắp lại, mang về đặt trên bếp nhỏ hâm nóng.

Nghĩ rằng còn sớm, có thể đến hoa viên hái vài cành hoa dành dành mang về, ta liền chuyển hướng, đi vòng ra phía sau hoa viên.

Không ngờ mới đi đến cửa hoa viên, đã nghe thấy bên trong có chút ồn ào.

"Đồ tiện nhân không có đầu óc! Bảo ngươi đi lấy một đôi giày thêu mà cũng lấy nhầm!"

"Nô tỳ không dám ạ! Giày thêu Thục Cẩm mà chủ tử đặt là độc nhất vô nhị, nô tỳ sao dám lấy nhầm ạ!"

"Vậy sao lại nhỏ thế này! Mang vào đau chết đi được! Người đâu, vả miệng nó cho ta!"

Tiếp đó là tiếng bạt tai vang lên liên tiếp.

Thì ra là Tiêu trắc phi, Tiêu Như Đường.

Bước chân ta khựng lại ở cửa, định tránh đi, không ngờ lại bị Tiêu Như Đường đang quay đầu lại nhìn thấy rõ ràng, đành phải gắng gượng tiến lên.

Tiêu Như Đường vốn rất xinh đẹp, đầu đội đầy châu ngọc, khoác trên mình lụa là gấm vóc, đối với nàng mà nói cũng chỉ là điểm xuyến. Dù tính tình có kiêu căng ngang ngược một chút, cũng không ảnh hưởng đến nhan sắc của nàng.

Nàng cũng rất coi trọng dung mạo của mình, chăm sóc cẩn thận, ăn mặc dùng đồ không thứ gì không phải là hàng thượng hạng.

Mặc dù sau khi mang thai, nàng tẩm bổ không ít vì đứa bé, cũng chỉ là khuôn mặt và vóc dáng đầy đặn tròn trịa hơn một chút, vẫn cứ xinh đẹp.

Ta cụp mắt xuống, cùng Thủy Bình lui lại hai bước, cung kính hành lễ.

Tiêu Như Đường phe phẩy trước mũi, chau mày, mặt đầy vẻ ghét bỏ.

"Một mùi khói lửa nồng nặc, mùi gì vậy!"

Ta hơi nghiêng đầu ra hiệu, Thủy Bình thay ta trả lời: "Bẩm Tiêu Phi nương nương, di nương vừa nấu canh ngọt."

"Đúng là thứ dân đen bần hèn, uống chút đồ cũng phải tự mình động tay."

Tiêu Như Đường đánh giá ta từ trên xuống dưới một lượt, lạnh lùng hừ một tiếng rồi ra lệnh.

"Đem bát canh đó lại đây cho ta xem."

Thị vệ sau lưng nàng ta tiến lên vài bước, giật lấy hộp đồ ăn trong tay Thủy Bình, mở nắp ra, đưa bát canh ngọt đó cho Tiêu Như Đường xem.

Tiêu Như Đường nhìn bát canh, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường.

"Đây là thứ gì?"

"Bẩm nương nương, là canh ngân nhĩ bách hợp hạt sen."

"Đúng là đồ thấp hèn, trong phủ có bao nhiêu tổ yến, tuyết giáp, lại đi dùng mấy thứ nghèo nàn này!"

Tiêu Như Đường cười nhạo một tiếng, đánh giá ta từ trên xuống dưới, ra sức chế giễu.

"Cũng phải, một nha đầu nhà quê nghèo hèn như ngươi, làm sao nhận ra được mấy thứ tốt này. Dù có nhận ra, trong của hồi môn của ngươi có không?"

Nàng ta như vừa nhớ ra điều gì đó, "à" một tiếng: "Ta quên mất, Đậu di nương, ngươi dù có của hồi môn, e rằng cũng chỉ đựng được mấy cân đậu tương thôi nhỉ?"

Đám thị vệ nha hoàn sau lưng nàng ta cười ầm lên.

Nghe nàng ta một câu hạ tiện, một câu nghèo nàn, ta cũng không giận lắm.

Lúc này sự chú ý của ta đều đặt trên bát canh ngọt kia, sợ nàng ta làm đổ, chỉ muốn nhanh chóng lấy lại, dù sao cũng là tâm huyết cả buổi chiều của ta, không quan tâm đến lời chế giễu của nàng ta.

Nhưng Tiêu Như Đường thấy ta không để ý lắm, giống như đấm một quyền vào bông, lập tức càng thêm tức giận.

Nàng ta tiến lại gần ta vài bước, hương hoa phù dung nồng nặc xộc vào mũi.

"Hừ, ngươi có gì ghê gớm, chẳng qua là biết làm mấy món ăn quê mùa thô kệch, trời sinh đã là cái thứ dân đen!

"Suốt ngày quấn lấy Vương gia ngủ lại viện của ngươi, nhìn thì thanh thang nhạt nhẽo, lại toàn dùng mấy thủ đoạn hồ ly tinh!

"Vương gia ăn sơn hào hải vị ngán rồi, muốn ăn chút rau dại đổi vị, ngươi còn tưởng được độc sủng, muốn cưỡi lên đầu ta sao?

"Có phải bỏ thuốc mê gì vào canh, mới câu dẫn được Vương gia không!"

Nghe vậy, ta vội xua tay, ra hiệu ta không có ý đó, càng không có suy nghĩ đó.

"Đừng có khoa tay múa chân với ta, ai thèm nhìn cái đồ câm điếc nhà ngươi múa may!"

Ta có chút sốt ruột, ra hiệu càng nhanh hơn, ngón tay múa may, không cẩn thận đụng vào trâm cài của Tiêu Như Đường, tua rua vướng vào tóc nàng ta.

Tiêu Như Đường kêu lên một tiếng đau đớn, kinh hãi xen lẫn tức giận, giật lấy hộp đồ ăn của ta, ném về phía ta.

Ta không kịp tránh, một bát canh ngọt nóng hổi đổ lên người ta, cánh tay lập tức bị bỏng đỏ rực.

Ta đau đến hít một hơi khí lạnh, nhìn bát canh bị lãng phí, mặt đầy vẻ đau lòng tiếc nuối.

Tiêu Như Đường cuối cùng cũng cảm thấy hả giận, đôi giày thêu xinh đẹp của nàng ta giẫm lên những nguyên liệu đó, thấy ta đau lòng liền càng dùng sức nghiền nát, giẫm đạp.

"Ta cho ngươi sau này còn dám dùng mấy thứ này câu dẫn Vương gia!"

Những bông bách hợp, hạt sen, cùng với hoa quế vàng vàng trắng trắng, dưới chân nàng ta bị giẫm nát thành bùn, không còn nhìn ra hình dáng ban đầu.

Thấy dáng vẻ thất vọng của ta, Tiêu Như Đường cười lạnh một tiếng, trợn mắt.

"Chút đồ bỏ đi này cũng đáng để ngươi đau lòng như vậy, thật không biết Vương gia nhìn trúng ngươi ở điểm gì!"

Nghe vậy, ta hít sâu một hơi.

Ngón tay thon thả làm bộ vén lọn tóc lòa xòa bên má, nhẹ nhàng cài ra sau tai, lộ ra chiếc cổ thon dài và khuôn mặt thanh tú.

Ta chỉnh lại váy áo, đai lưng rộng bằng bàn tay ôm lấy eo ta, tựa như cành liễu, nhỏ nhắn không thể nắm trọn.

Ta liếc nhìn cằm tròn và thân hình đầy đặn của nàng ta.

Không nói cũng hiểu.

"Ngươi!" Tiêu Như Đường trợn tròn mắt hạnh, "Ngươi có phải đang nói ta béo không? Ngươi dám nói ta béo!"

Ta xòe tay ra.

Ta có nói gì đâu.

Thấy nàng ta tức giận đến mất lý trí, xông lên muốn túm lấy ta, nha hoàn thị vệ vội vàng ngăn cản.

Cãi nhau vài câu không sao, nhưng nếu đánh nhau, bất kể là ta hay nàng ta bị thương, bọn họ đều sẽ bị phạt.

Hơn nữa nàng ta còn đang mang thai.

Thừa dịp một đám hỗn loạn ồn ào, ta dẫn Thủy Bình chuồn mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc