Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đậu Nương Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Ngày ngày vất vả tạm không nói, bởi vì ta không thể nói chuyện, gặp phải nhiều uất ức, cũng chỉ có thể gắng gượng nhẫn nhịn.

Ngày gặp nhau đã là đêm khuya, ta đang chuẩn bị dọn hàng, gặp phải mấy tên du côn say rượu trêu ghẹo ức hiếp.

"Ư..." Ta không thể nói, kêu cứu không được, chỉ có thể khó khăn né tránh.

Đang lúc luống cuống tay chân, vừa vặn Duệ Vương dẫn binh dẹp phỉ trở về.

"Các ngươi đang làm gì!" Ngài ấy thấy cảnh này, chỉ một tiếng quát lớn liền giải vây cho ta.

Thấy mấy tên du côn bị thu thập ngoan ngoãn, ta cảm kích không biết lấy gì báo đáp, ra hiệu bảo bọn họ ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.

Duệ Vương ban đầu từ chối, nhưng thấy ta không nói được, sốt ruột đến mức nước mắt sắp rơi ra, mới đồng ý.

Đặt ghế dài xuống, ta lau mắt, múc đậu hũ cho bọn họ.

Đậu hũ trắng nõn nóng hổi, rưới nước sốt mặn mà, lại điểm thêm chút hoa hẹ xanh mướt và dầu ớt đỏ tươi.

Trong đêm xuân se lạnh, hương thơm của thức ăn theo lỗ mũi chui vào bụng, khiến người ta không cất nổi bước.

Lính hầu bưng bát sứ to ăn uống hăng say, Duệ Vương dùng muỗng khuấy vài cái, ăn hai miếng rồi đặt bát xuống.

Ta nhẹ bước đến trước, đặt một bát đậu hũ mới trước bàn ngài ấy.

Đậu hũ rưới mật hoa quế vàng óng, tỏa ra hương thơm ngọt ngào.

Ta đứng sau quầy hàng đậu hũ, chỉ vào một lọ mật hoa quế nhỏ giấu dưới quầy, lại chỉ vào mình, mím môi cười ngượng ngùng.

Cái này không bán, là ta tự ăn.

Duệ Vương hiểu ý ta, gật đầu cười khẽ một tiếng, lại bưng bát lên.

Một miếng vào bụng, ngài ấy nhướng mày, giữa lông mày lộ ra một tia vui vẻ.

Rất nhanh, bát đậu hũ này đã thấy đáy.

Duệ Vương lúc đi để lại cho ta một nén bạc, ta sốt ruột xua tay, kiên quyết không nhận.

"Ngươi có biết ta là ai không?"

Ta mờ mịt lắc đầu.

"Ta là Duệ Vương, An Cảnh Viễn."

Ta giật mình, vội vàng quỳ xuống, hắn đưa tay ngăn ta lại, nhét nén bạc vào lòng bàn tay ta.

Ta nắm nén bạc, giống như nắm một củ khoai lang nóng bỏng tay, không biết phải làm sao.

Hắn nhìn dáng vẻ bối rối của ta, cười cười, xòe bàn tay ra.

"Ngươi tên gì? Viết cho ta xem."

Ta khó xử lắc đầu, chỉ vào hai chữ [Đậu hũ] trên tấm vải trước quầy, đầu ngón tay chấm vào chữ [Đậu].

"Đậu? Đậu Nương?"

Ta gật đầu.

Hắn nhìn ta: "Đậu Nương, yên tâm nhận đi."

Ta nhận lấy.

Kể từ ngày đó, cách ba bữa năm bữa hắn lại đến quầy hàng nhỏ của ta ngồi một lát vào đêm khuya, ăn một bát đậu hũ ngọt.

Liên tục ăn một tháng, ta liền ngồi kiệu nhỏ vào Duệ Vương phủ, trở thành thiếp của Duệ Vương.

Đêm tân hôn, An Cảnh Viễn lột bỏ y phục của ta, giống như bóc một quả vải.

Ta run rẩy trong đau đớn chảy xuống nước mắt.

"Sau này nàng là người của ta, ta sẽ bảo vệ nàng."

Hắn hôn ta.

"Đừng sợ, Đậu Nương."

Ta lắc đầu, trong bóng tối ôm chặt lấy hắn.

Ta không sợ.

Đây là nước mắt vui mừng.

Vương phủ của Duệ Vương không có nhiều thê thiếp, chỉ có một chính phi và hai trắc phi.

Ai cũng có gia thế hiển hách.

So với họ, ta – một Đậu di nương, nghe cứ như một trò đùa.

Nhưng An Cảnh Viễn lại thích ta nhất.

Bởi vì ta dịu dàng, ngoan ngoãn, không nói nhiều, không cậy nhờ ai khác ngoài hắn.

Những đêm bận rộn đến tận khuya, hắn thích ghé qua tiểu viện của ta, ăn một bát đậu hoa ta tự tay làm, rồi gối đầu lên đùi ta, để ta xoa bóp vầng trán đau nhức của hắn.

Có những khi hắn quá mệt mỏi, ta nhìn hắn mà không khỏi lo lắng.

Lâu dần, hắn cũng bắt đầu kể với ta vài chuyện phiền lòng, rồi nắm lấy tay ta, như muốn trấn an.

Nhìn ta chau mày nghe hắn nói, hắn khẽ bật cười.

"Nàng cũng có hiểu đâu, ta kể những chuyện này làm gì, chỉ khiến nàng thêm lo lắng vô ích mà thôi."

Ta ôm lấy cánh tay hắn, làm nũng ra hiệu.

Ta không thể giúp chàng được gì, vậy ít nhất cũng để ta lo lắng cho chàng đi.

Hắn hiểu ý ta, mỉm cười đồng ý.

Có những chuyện, hắn không thể tâm sự với ai, cũng không dám tâm sự. Chỉ riêng với ta, hắn không cần e dè.

Ta không biết chữ, cũng chẳng giỏi nói chuyện, hai nha hoàn bên cạnh đều là Duệ Vương phi ban cho.

Ngày ngày không bước ra khỏi cửa lớn, chỉ quanh quẩn trong tiểu viện, trồng hoa trồng cỏ.

Nơi xa nhất mà ta có thể đến, cũng chỉ là gian bếp, để làm cho hắn một bát đậu hoa, hoặc một chén canh ngọt.

Màn đêm tĩnh lặng, ánh đèn trong phòng hắt ra sắc vàng ấm áp.

Chỉ có tiếng thìa va vào chén sứ vang lên giòn tan trong không gian yên ắng.

Hắn ngồi ăn đậu hoa, còn ta đứng phía sau, nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai căng cứng của hắn.

Cổ hắn, chỉ cách tay ta chưa đầy nửa tấc.

Chỉ cần ta di chuyển tay một chút, là có thể bóp chặt cổ hắn.

Nhưng đáng tiếc…

Ta nhìn xuống tay mình.

Mảnh mai, mềm mại, chỉ cần đẩy nhẹ một cái là có thể bị hất ra.

Rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo, thị vệ bên ngoài sẽ xông vào, một đao lấy mạng ta.

Giá mà ta là một nữ nhân mạnh mẽ thì tốt biết bao.

Như Dư tỷ ở thôn bên, vạm vỡ, rắn chắc, chỉ cần một cái bẻ tay là có thể vặn gãy cổ hắn trong tích tắc.

"Sao dừng lại rồi? Mỏi tay à?"

Một câu của An Cảnh Viễn kéo ta trở về thực tại.

Trước khi ta kịp tiếp tục, hắn đã nắm lấy cổ tay ta, kéo mạnh ta vào lòng hắn.

"Mệt thì nghỉ đi, để ta."

Ta để mặc hắn vuốt ve cơ thể mình, thẹn thùng nghiêng mặt đi.

Không để hắn nhìn thấy ánh mắt ta.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc