Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Darkness Under The Light Chương 3.2: Nồi Lẩu

Cài Đặt

Chương 3.2: Nồi Lẩu

Vì cốt truyện chính hơi lười nên tác giả viết ngoại truyện

----------------

Cô bé đó chỉ ngồi thẫn thờ ở đó, không một ai ở đó giúp đỡ, may là vẫn có mấy ông bộ đội chia sẻ đồ ăn(vì hầm trú ẩn không có nên v)

*Vì sao không sơ tán ra tỉnh khác thì i don't know, t đang bí ý tưởng nên k bt viết j, lúc đó main ở ngay cạnh tỉnh Istrich, tên Hattrick🤡 và notug ở nhà xem cá mập con vs hoạt hình nhà mạng(cartoon network)r*

Nhiều ngày sau, khi cô đang bị tấn công bởi con quái vật màu xanh, nhìn giống con ếch và có cái bánh ở thân thì có một ánh sáng xuyên qua đầu con quái vật đó. Một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi đi đến và nói :

— Cháu muốn làm cháu ta không?-

Cô bé ấy do dự, ngồi thẫn thờ, nhưng người đàn ông bất ngờ nói ra một thứ:

— Ta biết cha mẹ ngươi đã bị giết ( vì ông ta thấy đi một mình nên nghĩ thế) , và ngươi tên /// đúng không?-

* chap này ai cũng biết là ai r *

Cô ta bất ngờ, nhưng không nói được gì vì 2 ngày chưa ăn gì

* lúc đó thì Qye rút quân r nên không đớp đc *

Ông ta tưởng im lặng là đồng ý nên các về luôn . Khi về nhà ông ta thì đã là 6 ngày sau 🤡 ms tỉnh dậy, khi cô ta tỉnh dậy thì thấy mình đang ở một căn nhà bừa bộn, sách ở khắp nơi, cô tỉnh dậy và sợ hãi, cố mở cửa chạy ra ngoài. Ông ta chỉ im lặng nhìn và nói:

— Cô bé à... Ta không làm gì cô cả , lúc đó ta chỉ đưa cô về th, còn lại vợ ta lo hết r -

* Vợ ông ta tên j đấy nhỉ 😳 mà... Vợ ông ta chết r 🤡 nhưng mà là lúc mấy thằng phản bội giết vợ ông ta nên ms có truyện k cứu ai cả 🤡 *

Cô ta đã có chút lòng tin nhưng vẫn rất nghi hoặc...

................

Với cách kể lủng củng này chắc chắn flop

----------------

Tôi ngồi suy nghĩ một lúc lâu, hiện tại tôi vẫn không nhớ Hana là ai. Nhưng tôi nhớ tôi từng có một người bạn trong game, nhưng là nữ tht và cô ta nói chuyện rất vui vẻ , chơi game thì cũng ít, cô ấy giỏi hơn tôi về mọi mặt, và chúng tôi chủ yếu nhắn tình. Có lẽ... nhưng mà cô ta có bao giờ nói sẹo j dou, vs cả cô ta ở mãi Kotrito mà , liên quan gì đến chỗ này...

Cả hai nhìn nhau nhưng không nói gì... Hana bắt đầu buồn nhưng tôi chỉ đang suy nghĩ, tôi biết có gì đó nhầm lẫn nhưng không nói được. Khi cả hai không nói gì thì điện thoại tôi bỗng reo lên, tiếng chuông điện thoại khiến cho không gian yên đang yên tĩnh thì hết yên tĩnh.Tiếng reo điện thoại đó... Chính là người tôi vừa nghĩ đến.

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

Hana nhìn tiếng chuông thì lại giật mình , cô ta có vẻ định nói gì đó. Tôi nghe máy và có một giọng người phụ nữ nói:

_ này! lâu rồi không nói truyện, cậu còn nhớ tớ không? -

Tôi nghe những lời đó, tôi cũng biết đã gần 6 năm chưa liên lạc vì cô ta cũng có bạn trai rồi, tôi trả lời cô ấy:

_ à... cậu là... Alice phải không?-

_ Đúng rồi đó!- cô ta trả lời tôi

Tôi lúc đó đoán mò, vì tôi để cô ta là X mà.

_ mà tại sao cậu lại gọi cho tôi?-

Cô ta bỗng nhiên giọng trầm xuống, nói một câu :

_ Tớ nghe tin lũ quái vật tấn công ở thành phố Hattrick và Istrich, Opal và khi tớ nhớ cậu ở Hattrick nên mới hỏi thăm, tưởng cậu mất rồi!-

Mà kỳ lạ thật, tại sao điện thoại tôi lại không bị sao nhỉ? Sau khi bị lũ quái đánh tơi tả và bị bom nổ thì chắc đã hỏng rồi... Logic Idina r.Tôi không trả lời, chỉ im lặng tắt máy. Tự nhiên Hana úp một bức ảnh vào mặt tôi:

–Out!( không biết miêu tả như nào nên v ), đau vl! Cô úp kiểu j đau vậy!-

Tôi bỏ bức ảnh ra nhìn, thấy bên trong đó là tôi đang bảo vệ một cô gái lạ mặt đang bị tấn công...mà... Wtf, đó là từ bao giờ? Tôi cố lục đống ký ức trong đầu và nhớ ra .

****************

Vào 13 năm trước, tôi đang đi dạo ngoài đường thì bất chợt nghe thấy một tiếng bụp, tôi giật mình và đi tìm tiếng đó.Khi vào một con hẻm, có một cô gái đang bị 17 thằng vây quanh.Bọn chúng mặt rất ấu dâm, tôi thấy thế, bèn anh hùng cứu mỹ nhân. Tôi lao ra như một thằng đần, cầm thước kẻ sắt ra và đập một thằng, bỗng nhiên 16 thằng còn lại nhìn tôi. Một người ở đó bỗng nhiên nói:

— này cu em! định anh hùng cứu mỹ nhân à? nếu cứu thì nộp cho mỗi người bọn anh 5 lít!-

Tôi hoảng sợ nhưng cố trả lời:

– Bọn mày thả cô ấy ra!-

Khi nghe tôi nói vậy, bọn nó lao ra đánh đập tôi, tôi bị đánh đập không trượt phát nào. Từ khi nào một người trong đó chém vào cổ tôi, tôi chết .

*😳*

Khi tôi mở mắt ra thì thấy một anh chàng mặc áo Mu đang nhìn chằm chằm tôi và nói:

— Chào ngươi! Ta là Atodinho , vị thần của thế giới này! Khi ta thấy ngươi anh hùng cứu mỹ nhân, ngu c -Anh ta cười

Tôi thắc mắc hỏi:

– vì sao tôi lại ở đây? Và... anh đưa tôi đến đây làm gì?-

Hắn ta thấy vậy, giọng trầm xuống và trả lời tôi:

— Ta thấy ngươi tội nên ta sẽ cho ngươi một Totem, khi ngươi chết sẽ được hồi sinh. Bây giờ sẽ là lần một, hết lần hai lần ba ngươi sẽ chết!-

Tôi không hiểu và suy nghĩ:

~ Có lẽ mình sẽ... ~

—BỤP!!—

Tiếng bụp khá to và tôi tỉnh dậy, khi mở mắt ra thì thấy đã ở nhà. Vậy đó là gì? Và tôi đã bị gì? Tôi vẫn không hiểu

****************

Đó là tất cả trí nhớ về lúc đó, có khi là ... Không đúng! Tôi có nhớ ai là người tôi bảo vệ cả!Chắc là cô ta nhận nhầm...

Hana không biết nói gì... chỉ đành rời đi .Trong đường phố nhộn nhịp của thành phố xa lạ, tôi chỉ đứng yên và nhìn xung quanh...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc