Một tuần đã trôi qua.Tôi tỉnh dậy và tôi thấy mình trong một căn phòng kỳ lạ, nó rất gọn gàng, tôi thấy nó tỏa ra một không khí rất thư giãn , gió nhẹ thoáng qua . Tôi vẫn không biết đây là đâu và không khí ở đây khác biệt lạ thường , bỗng nhiên có một tiếng hé cửa khiến tôi giật mình. Người đó đi vào, tôi nhìn và nhận ra:
~Đó là cô ấy! Người mà tôi bắt gặp sau khi bom nổ sắp chết ~
Cô ta nhìn tôi , tôi cũng nhìn cô ta nhưng không nói gì. Cả hai nhìn nhau một lúc rồi tôi hỏi :
– Cô là ai? Và sao cô lại giúp tôi?-
Cô ta giọng trầm ngâm và nói:
—chào cậu...-
Tôi ngồi nhìn cô ta, vì ít nói truyện với người lạ nên...:
– Chào... Tôi không biết cô là ai cả!-
Cô ta chỉ lặng lẽ mỉm cười và đi ra.Một lúc sau có một người trông khoảng hơn 60 tuổi, ông ta lại gần tôi và nói:
— Chào chàng trai trẻ, tôi là trưởng làng của tộc HaiJa , rất vui được gặp anh!-
Tôi ngơ ngác nhìn ông ta và hỏi:
– Ông biết tiếng Luisz hả?-
* Tiếng Luisz là tiếng Hàn 🤡 đừng ai nói vì sao lại là tiếng Hàn là đc *
— Ừ - Ông ta trả lời
Rồi ông ta nhìn tôi, nhận xét tôi và nói:
— chàng trai trẻ, anh bạn có tiềm năng đó!-
Tôi nhìn ông ta ("nhìn" t lặp hơi nhiều, đừng hỏi lắm) không biết nói gì và...:
— Đây là con gái tôi, tên là Hana, từ đầu tôi gặp cậu là 3 ngày trước, lúc đó cậu bất tỉnh và tôi cũng hỏi con tôi vì sao đứa nó lại mang cậu về... Tôi còn không biết nữa, nhưng tôi nghe nó nói tôi giống một người mà con tôi đã từng gặp hồi nhỏ , tuy không biết là ai?-
Tôi nghe ông ta, cũng không hiểu vì sao tôi lại giống người đó, tôi cũng không biết người đó là ai vì hồi nhỏ tôi toàn ở nhà chơi game một mình , lúc đó tôi chỉ có 2-3 người bạn chơi game cùng tôi " đó là bạn online thôi" . Chắc là giống mà cũng kệ, tôi hỏi ông ta:
– Vậy... Tôi đang ở đâu? Và tôi có gì đặc biệt đâu? Có lẽ tôi nên rồi đi.-
— không được!- ông ta giọng trầm ngâm, giọng tức giận
– Huh? Tại sao?-
— Ngươi không nhớ ta đã nói cậu có tài năng à? Ngươi phải ở đây!-
–..., có lẽ tôi sẽ ở lại cho chiều lòng ông....-
Ông ta mặt tươi cười và đi ra ngoài, tôi chẳng hiểu gì và ngồi yên đó. Và...:
~ Có lẽ tôi nên đi ra ngoài xem thử ~
Một lúc sau, tôi đi ra ngoài và rất bất ngờ! Ở đây rất đẹp, không khí nhẹ nhàng nhưng mà... Tôi không hiểu đấy vì sao lại không một con quái vật nào, có lẽ
...tôi hiểu rồi!
Khi tôi ra khu trung tâm ở đây thì có rất nhiều người nhìn tôi với một ánh mắt kỳ lạ, như kiểu bọn họ đã hiểu tôi không phải người ở đây, đi một lúc nữa thì tôi gặp cô ta, tôi cố tình tránh nhưng cô ta vẫn đi theo tôi. Khi đi vào một con hẻm, thì tôi thấy có một người, trông rất quen nhưng không biết ai , người đó cũng thấy tôi , anh ta bỗng nhiên chạy ra chỗ tôi và nói:
— Có phải là cậu không!-
Tôi không biết, chỉ nhìn anh ta... , thấy tôi không trả lời, anh ta nói tiếp:
— Là tôi, Quick đây!-
Tôi bỗng nhiên cảm nhận được một dòng ký ức chạy vào đầu tôi, hóa ra anh ta là Quick, bạn hồi nhỏ của tôi.Lúc đó tôi gặp cậu ta tại một công viên nhỏ ,tôi thấy cậu ta đang ngồi chơi một mình, vì tôi khá nhát nên cũng không nói gì. Cậu ta đang chơi thì quay ra nhìn tôi nói:
· Tớ là Quick! Bạn chơi với tôi được không?-
· ... Tớ... Tớ không biết nên làm gì cả!-
— Mà ... Cậu quen công chúa từ bao giờ đấy!-
– huh? Công chúa nào?- Tôi thắc mắc nói
— Người đằng sau cậu đó!-
... Tôi quay ra đằng sau, lại là cô ta , tôi không biết cô ta theo tôi làm gì , tôi nói:
– Tôi có ý nghĩa gì? Cô đi theo tôi để làm gì?-
—...- Cô ta chỉ im lặng và không nói gì
– có phải cô nghe giọng tôi giống ai đó đúng không?-
— Anh quên rồi hả? -Cô ta bỗng nhiên nói to
Quick nhìn tôi , anh ta vỗ vai tôi và nói:
— Có lẽ tôi nên để hai người nói chuyện -
* duma , tao đang viết truyện tình cảm hả😳 *
Tôi ngơ ngác và... Cô ta lại gần tôi và chỉ vào cổ tôi :
— Anh không hề nhớ dấu ấn đó, cái lúc chúng ta ở cấp hai đó! Anh không nhớ lúc đấy chúng ta hay nói chuyện với nhau hả?-
WTF, tôi không nhớ hồi cấp hai chẳng có ma nào để ý tôi, có lẽ lúc đó tôi làm như kiểu ngầu lòi nên có người mà... Tại sao lại có vết bớt trên cổ... . Chắc là...cô ta làm chăng, nhưng cô ta ở một bộ tộc lạ mà tôi không biết mà? Tôi còn chẳng biết cô ta là ai, hay là cô ta nghĩ bừa... , không biết nữa...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


