Chẳng mấy chốc, từ khu rừng phía trước có người chạy bổ ra. Cách ăn mặc của người này không khác Lưu Đại là mấy, thoạt nhìn tuổi tác có vẻ trẻ hơn đôi chút.
Vừa thấy Lưu Đại, hắn kích động chạy ùa tới hỏi han: “Đại ca, cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi! Ngươi đi đâu vậy? Sao tự dưng lại mất tích?”
Hắn bắt gặp Chu Nhất thì ngạc nhiên hỏi: “Đại ca, vị này là ai?”
Hắn quay sang nhìn Chu Nhất, khom người cung kính: “Chu đạo trưởng, tiểu nhân là Lưu Nhị, đa tạ ngài đã cứu mạng đại ca nhà ta!”
Chu Nhất thầm nghĩ hai người này quả không hổ là huynh đệ, cách đặt tên y hệt nhau. Nàng vội cất giọng: “Không cần đa tạ, mau đứng lên đi.”
Lưu Nhị đứng thẳng dậy, hiếu kỳ đánh giá Chu Nhất. Nàng đang chống gậy trúc, tóc tai bù xù, bộ áo trắng trên người lấm lem bùn đất, trông khá chật vật.
Hắn không nén nổi tò mò: “Đạo trưởng, ngài sao thế này?”
Trong lòng hắn thầm thắc mắc, cao nhân trong núi mà cũng không thạo đi đường núi sao?
Vẻ mặt của hắn chẳng mảy may che giấu, ý tứ lại quá rõ ràng khiến Chu Nhất có chút ngượng ngùng. May mà Lưu Đại giải vây kịp thời: “Đạo trưởng vô tình đi lạc vào núi, ta đang dẫn đường đưa ngài ấy xuống núi.”
Rồi hắn quay sang bảo Lưu Nhị: “Mọi người trong thôn chắc vẫn đang bủa đi tìm ta, đệ mau báo cho họ biết không cần tìm nữa.”
Lưu Nhị gật đầu, vơ lấy chiếc còi trúc đeo trước ngực thổi vang. Tiếng còi lanh lảnh vang xa, một lúc sau, đằng xa xa cũng lờ mờ vọng lại tiếng còi đáp trả, bấy giờ Lưu Nhị mới cất còi đi.
Lúc này ba người mới tiếp tục rảo bước xuống núi.
Chu Nhất lầm lũi bám theo hai huynh đệ, đi mãi chẳng biết bao lâu. Khoảnh khắc đặt chân lên dải đất bằng phẳng dưới chân núi, nàng thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Cả đời nàng chưa bao giờ phải chịu đựng nỗi mệt nhọc đến nhường này. Nàng đứng thở hổn hển, miệng khô khốc, nhưng nước mang theo trên người hai huynh đệ Lưu Đại đã uống cạn sạch. Giờ chẳng có nước giải khát, nàng đành liếm môi, đưa mắt quan sát xung quanh.
Đúng lúc đó, Lưu Đại hướng mắt về phía Chu Nhất, lấy hết dũng khí lên tiếng: “Đạo trưởng, ơn cứu mạng chẳng biết lấy gì đền đáp. Không biết đạo trưởng đã có chốn dừng chân chưa, nếu chưa, hay là mời ngài quá bộ đến nhà ta nghỉ ngơi đôi chút?”
Chu Nhất ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi lại hắn: “Ngươi có biết đây là đâu không? Thành trì gần nhất ở nơi này là thành nào?”
Lưu Đại đáp: “Đây là chân núi Vân Vụ. Gần nhất là huyện Thường An, từ đây cuốc bộ đến đó phải mất một canh giờ.”
Chu Nhất nhìn hắn chằm chằm: “Ngọn núi này là núi Vân Vụ sao?”
Lưu Đại gật đầu, hiếu kỳ hỏi: “Đạo trưởng, ngài cũng biết núi Vân Vụ à?”
Chu Nhất xoay người, ngước nhìn ngọn núi to lớn xanh thẫm, khẽ gật đầu: “Từng nghe qua.”
Nào chỉ là từng nghe qua, đạo quán Lão Mộc của nàng tọa lạc ngay trên núi Vân Vụ mà.
Nhưng núi Vân Vụ trong ký ức của nàng lại khác xa ngọn núi này một trời một vực.
Dưới chân núi Vân Vụ vốn dĩ có nhà dân sinh sống, nơi đó kết nối với đường quốc lộ, hai bên đường có mấy hộ gia đình định cư, lại còn có tiệm tạp hóa nhà họ Trương. Mỗi lần lái xe từ trên núi xuống, chạy ngang qua đó đều có thể bắt gặp mấy sòng mạt chược đang tụ tập sát phạt nhau trong tiệm.
Lúc quay về, nắng vừa hửng lên, mấy cụ già trong xóm lại xúm xít ngoài sân phơi nắng, thi thoảng còn có đám trẻ con, chó mèo chạy nhảy đùa giỡn khắp sân.
Mỗi độ lễ tết, những hộ gia đình dưới chân núi này vẫn thường lên đạo quán dâng hương.
Thế nhưng lúc này phóng tầm mắt nhìn quanh, đập vào mắt nàng chỉ là một mảnh hoang vu hiu quạnh.
Lưu Đại chẳng hề ngạc nhiên, nói: “Núi Vân Vụ cũng khá có tiếng ở vùng này mà.”
Hắn lại lần nữa đánh tiếng mời mọc: “Đạo trưởng, trời không còn sớm nữa, mời ngài đến nhà ta nghỉ ngơi đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)