Chu Nhất vội vàng gật đầu: “Vậy thì tốt quá, đa tạ ngươi!”
Cho dù là có xuyên không hay chưa, đương nhiên nàng vẫn phải xuống núi. Ở chốn thâm sơn cùng cốc này, lại còn có đám sương mù quỷ dị rục rịch chực chờ xung quanh, nếu không xuống núi, nàng chẳng dám chắc mình có thể thọ thêm mấy ngày nữa.
Xào xạc, xào xạc.
Từ bên ngoài hang động truyền đến âm thanh hệt như tiếng gió đêm xào xạc thổi qua tán lá, lại giống như tiếng bước chân của thứ gì đó đang rình rập, lảng vảng ngay trước cửa hang.
Chu Nhất cầm lấy chiếc chuông đồng ngay cạnh tay, đưa mắt nhìn ra ngoài. Chẳng biết từ lúc nào, bầu trời đã tối đen như mực, không gian bên ngoài chỉ còn là một khoảng không tối tăm mù mịt, chẳng thể nhìn rõ thứ gì.
May mắn thay, đêm nay trong hang đã nhóm lửa, nhờ thế mà nàng có thể lờ mờ nhìn thấy những luồng sương mỏng manh đang len lỏi bay vào.
Thêm một lần xua tan được sương mù, Chu Nhất thở phào nhẹ nhõm. Nàng quay đầu lại, bắt gặp Lưu Đại đang trợn tròn hai mắt nhìn mình, gương mặt tràn ngập vẻ thành kính.
Chu Nhất hơi khựng lại, cất chiếc chuông đồng đi, không nói lời nào. Dù sao thì việc đóng giả cao nhân vẫn an toàn hơn là làm người bình thường, ít nhất thì trước khi có kẻ định động thủ với nàng, chúng cũng phải đắn đo suy lường hậu quả.
Đêm đó, đám sương mù hết lần này đến lần khác cố gắng xâm nhập vào hang, mỗi bận đều bị Chu Nhất dùng chuông đồng xua tan. Thế nhưng, khoảng cách thời gian giữa các đợt tấn công ngày một thu hẹp, rõ ràng sức răn đe của chiếc chuông đồng trong tay nàng đối với thứ sương mù quái dị kia đang giảm sút.
Suốt đêm dài, cả Chu Nhất và Lưu Đại đều chẳng dám chợp mắt, cứ thế thức trắng đến tận bình minh.
Tin tốt là khi trời vừa sáng, mặt trời đã ló dạng. Dưới ánh nắng mai rực rỡ chói chang, sương mù trong núi bắt đầu tan đi. Sau khi xác nhận thứ sương mù quái dị đã rút khỏi khu vực lân cận, Lưu Đại thu dọn đồ đạc, dẫn Chu Nhất bắt đầu hành trình tìm đường xuống núi.
“Đường núi gập ghềnh”, Chu Nhất vẫn luôn nghĩ rằng mình ít nhiều am hiểu bốn chữ này, mãi cho đến hai ngày nay, nàng mới nhận ra bản thân đã quá đỗi ngây thơ.
Làm sao nàng có thể lấy những con đường mòn được đổ bê tông phẳng lì trên ngọn núi nơi nàng ở ra để so bì với đường núi trong những khu rừng nguyên sinh thực thụ cơ chứ?
Bước thấp bước cao, lúc nào cũng phải tập trung cao độ chú ý dưới chân và xung quanh. Nhờ có Lưu Đại liên tục nhắc nhở, nàng không biết đã tránh được bao nhiêu chiếc hố sâu lấp dưới tầng lá khô cùng đủ loài rắn độc, côn trùng độc ẩn mình trong môi trường hoang dã.
Mỗi lần nhìn thấy những sinh vật chết người ấy, gai ốc trên người Chu Nhất lại nổi rần rần, trong lòng không khỏi sợ hãi. Vận may của nàng trong hai ngày đầu quả là lớn mạng, thân cô thế cô vậy mà chẳng bị những thứ này cắn cho một phát, bằng không, giờ này nàng lấy đâu ra mạng mà theo Lưu Đại xuống núi, khéo đã phơi thây từ thuở nào rồi.
Lưu Đại đi phía trước dẫn đường lại vô cùng thong dong, thậm chí trong quá trình di chuyển hắn còn đào được một gốc nhân sâm lâu năm. Còn trong mắt Chu Nhất, củ nhân sâm kia nếu không được moi lên thì trông chẳng khác gì mớ cỏ dại xung quanh.
Lúc gốc nhân sâm được đào lên, Lưu Đại mừng rỡ ra mặt, ríu rít khoe với Chu Nhất: “Đạo trưởng, củ nhân sâm này to quá!”
Chu Nhất liếc nhìn gốc nhân sâm, ừm một tiếng. Nàng quả thực chẳng nghiên cứu gì về thứ này, nhưng gốc cây trong tay Lưu Đại trông có vẻ khá nặng tay.
Thấy thái độ dửng dưng của nàng, Lưu Đại cười hì hì, cẩn thận cất nhân sâm đi, rồi tiếp tục dẫn Chu Nhất tiến về phía trước.
Chẳng biết đã đi bao lâu, tứ chi vốn nhức mỏi của Chu Nhất sắp sửa tê dại thì từ phía trước thoang thoảng vọng lại tiếng người. Tiếng gọi liên hồi văng vẳng, Chu Nhất còn chưa nghe rõ họ đang gào thét điều gì, Lưu Đại đi đằng trước bỗng trở nên kích động, hét lớn trả lời: “Nhị đệ! Nhị đệ! Ta ở đây! Ta ở đây!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)