Nàng sực nhớ ra, mình không còn ở đạo quán Lão Mộc nữa, nơi này là đạo quán Thanh Thủy.
Sau bữa trưa, hai thầy trò Thanh Hư Tử về phòng, nàng cũng lui về phòng mình nghỉ ngơi, định bụng nằm xuống để nghiên cứu luồng Khí kỳ lạ đang lưu chuyển trong cơ thể. Lúc còn kẹt trên núi, nàng bận rộn tìm đường xuống, về đến nhà Lưu Đại lại quá đỗi mệt mỏi nên vừa ngả lưng đã ngủ thiếp đi. Mãi đến tận bây giờ nàng mới có chút thời gian rảnh rỗi.
Kèm theo đó là dăm ba câu rào đón tạ lỗi, rồi tiếng trẻ con non nớt đáp lời, bảo hai ngày tới nàng không cần phải nhọc công mang cơm đến nữa. Hai người trao đổi thêm vài câu, kế tiếp là tiếng cửa khép lại, rồi tiếng bước chân quen thuộc của Nguyên Đán vang lên.
Chu Nhất trở mình. Chiếc giường nàng đang nằm chẳng êm ái gì cho cam, không nệm mút, chẳng bông gòn, chỉ lót độc một lớp nệm bện bằng rơm rạ, lại mỏng tang, nằm hơi cấn lưng.
Nhưng thế này cũng tính là tươm tất chán rồi, ít ra chiếc chăn đắp trên người nàng còn là chăn bông.
Nàng nghe tiếng Nguyên Đán chạy lạch bạch vào bếp, lát sau lại trở ra, chẳng rõ thằng bé lúi húi làm gì. Khoảng sân lại chìm vào tĩnh lặng. Một lát sau, tiếng chim lích chích vang lên, một con cất tiếng hót, con khác liền lảnh lót họa theo, hệt như đang ríu rít trò chuyện, chỉ là chẳng rõ chúng đang kháo nhau chuyện gì.
Chu Nhất đờ đẫn đưa mắt nhìn lên xà nhà, thấy những hàng ngói đen nhánh xếp lớp lớp đều tăm tắp, xen lẫn đó là những tấm mạng nhện giăng mắc dọc ngang giữa các thanh xà... một cái, hai cái, ba cái, bốn cái... Nàng đếm hết đống mạng nhện ngay trên đỉnh đầu, đằng xa xa vẫn còn lố nhố vài cái nữa.
Liếc mắt đo lường khoảng cách từ sàn đến xà nhà, Chu Nhất ước chừng xem phải kiếm thanh gậy dài cỡ nào để buộc chổi quét sạch đống mạng nhện kia.
Thôi bỏ đi, lát nữa cứ tìm bừa một thanh gậy rồi ướm thử là biết ngay.
Chu Nhất đưa mắt nhìn ra ngoài. Cửa sổ trong đạo quán khá rộng, thiết kế hai cánh đẩy mở tung ra, thế nên dẫu đang nằm ườn trên giường, nàng vẫn có thể thu trọn vào tầm mắt bầu trời xanh ngắt điểm xuyết mây trắng cùng ánh nắng chói chang, rực rỡ bên ngoài. Nàng khẽ khép hờ đôi mắt, bên tai vẳng lại tiếng lích chích của mấy chú chim mới sà xuống, rộn ràng hòa nhịp vào cuộc trò chuyện rôm rả.
Chu Nhất dằn lòng, ngưng tụ tinh thần. Dần dà, giữa khoảng không tối tăm hiện lên một điểm sáng, nó lờ mờ như sương, bồng bềnh như mây, tựa hồ một vòng xoáy đang chầm chậm cuộn trào. Đó chính là đan điền của nàng. Nương theo nhịp xoay chuyển của Khí xoáy nơi đan điền, dường như có luồng năng lượng nào đó đang tràn vào cơ thể.
Đó là những đốm sáng li ti vây quanh nàng, lấp lánh tựa những vì sao rải rác.
Cảnh tượng này, ngay từ ba ngày trước nàng đã từng chứng kiến, trong lòng cũng lờ mờ đoán ra đôi phần. Thuở trước, sư phụ cùng nàng dốc sức tu luyện mãi mà chẳng thể sinh ra Khí cảm, có lẽ nguyên do không nằm ở phương pháp, mà là bởi môi trường xung quanh vắng bóng những đốm sáng tựa tinh tú này.
Giống như việc đào mương dẫn nước, mương có đào đẹp đẽ, quy mô đến đâu mà chẳng có nước để dẫn thì cũng thành công cốc.
Lượng đốm sáng hội tụ vào cơ thể ngày một nhiều, chúng quyện vào nhau thành một dòng chảy rực rỡ, Khí xoáy cũng theo đó mà từ từ phình to. Chu Nhất điều khiển một sợi Khí mỏng manh vươn ra từ Khí xoáy, men theo kinh mạch mà chầm chậm xuôi chảy.
Trong tầm nhìn Nội quan của Chu Nhất, hệ thống kinh mạch toàn thân hiện lên như những dải sáng trong suốt, xuôi chảy êm đềm tựa dòng suối nhỏ, lan tỏa khắp ngóc ngách cơ thể. Trong đó, hệ thống kinh mạch chạy từ lưng dọc xuống mặt ngoài hai cánh tay là tỏa sáng rực rỡ nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)