Con hồ ly đỏ giương đôi mắt trong veo như lưu ly nhìn nàng, Chu Nhất thản nhiên nhìn lại, dù sao thì những lời nàng nói đều là lời thật lòng.
Con hồ ly đỏ chớp chớp mắt, xoay người đi tiếp, bỏ lại một câu the thé: “Không cần đâu.”
Chu Nhất vội bước theo, hỏi: “Sao lại không?”
Bàn chân lông lá giẫm lên đám lá khô vỡ vụn xào xạc, cái giọng the thé đáp lời: “Con quỷ đó không chạy nhanh bằng ta.”
Chu Nhất khẽ thở hắt ra, chẳng biết nên vui hay nên thất vọng vì con quỷ chưa kịp gặp mặt kia lại chậm chạp đến vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
