Thiếu niên tên Trụ Tử mở to đôi mắt nhỏ xíu, dù chẳng to thêm được bao nhiêu nhưng vẻ kinh ngạc thì không thể giấu giếm, hắn ta thì thào: “Cẩu Tử ca, đệ cũng vậy!”
“Vị đạo trưởng đó cũng vỗ vai đệ một cái, vốn dĩ đệ đang thấy rờn rợn lạnh sống lưng, khó chịu lắm, nhưng đối phương vừa vỗ một cái là đệ thấy cả người ấm hẳn lên.”
Hai thiếu niên đưa mắt nhìn nhau, bỗng dưng đồng loạt rùng mình một cái. Trụ Tử run rẩy nói: “Nếu lúc nãy không gặp được đạo trưởng, có phải bọn mình...”
Sắc mặt Cẩu Tử cũng xám ngoét đi, hắn ta giục: “Bọn mình mau về nhà đi.”
Hai đứa trẻ sợ hãi ba chân bốn cẳng vắt chân lên cổ chạy thục mạng về nhà.
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
