Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trương Ngột Tầm hắn là loại người được đằng chân lân đằng đầu à?
Há há, hắn đúng là người như vậy đấy.
Nhưng nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ hắn nhất định phải tiếp cận được Ngô Tiểu Tà, có lão cáo già Ngô Tam Gia này chắn ở giữa hắn chắc mẩm đến cọng lông trên người Ngô Tiểu Tà cũng không mó vào được ấy chứ.
Cho nên hắn sẽ nhân dịp này xuống nước để lại thiện cảm cho Ngô Tam Gia, sau này cũng dễ bề tiếp cận hơn.
Thế là Trương Ngột Tầm mỉm cười, tình trạng căng thẳng phút chốc được hòa tan, không khí xung quanh cũng thoải mái hơn rất nhiều.
“Tôi cũng không phải người được đằng chân lân đằng đầu, xin lỗi rồi thì cho qua đi.”
Ngô Tam Gia thấy hắn dễ nói chuyện, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, quay đầu thấy Đại Khuê vẫn ngồi ngẩn ngơ dưới đất lập tức đá cho hắn một cái, mắng: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau nhận lỗi với người anh em này đi!”
Đại Khuê ngơ ngác bò dậy, cẩn thận nhìn Trương Ngột Tầm một cái, hổn hển xin lỗi.
Trương Ngột Tầm xua tay tỏ ý chấp nhận.
Ba người khác đứng ở đằng bên, thấy đã giải quyết được mâu thuẫn mới tươi cười lại gần.
Phan Tử nói chuyện với ông lão kéo xe bò, hỏi bao giờ thuyền mới tới.
Ngô Tiểu Tà lén nhìn Trương Ngột Tầm, lại lén nhìn Trương Khởi Linh mặt lạnh, cool ngầu đội mũ trùm đầu bên cạnh, trong lòng thầm tặc lưỡi.
Ầy, từ trước đến giờ cậu ta luôn tự hào tuy bản thân không phải kiểu trai đẹp ngây ngất lòng người, nhưng tốt xấu gì cũng được coi là một anh chàng đẹp trai, hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt, hai người này một người đẹp một người tuấn tú, có thể nói là tuyệt sắc nhân gian.
Đặc biệt là người đẹp kia, càng nhìn càng thấy kinh diễm.
Người tuấn tú kia thì thôi khỏi nói, tuy vô cùng đẹp trai, nhưng lại rất lạnh lùng, suốt cả đoạn đường cậu chưa thấy hắn nói câu nào, y chang cái hũ nút vậy.
Ngô Tiểu Tà oán thầm trong lòng, bỗng nhiên thấy người đẹp kia cười với cậu một cái.
Đầu Ngô Tiểu Tà suýt bốc khói.
Tầm mắt hắn lại nhìn về phía sau.
Tiểu Ca quả không hổ danh là đỉnh cao nhan sắc và bậc thầy chiến đấu trong bút ký, tạm thời chưa nói đến sức chiến đấu, chỉ riêng khuôn mặt kia thôi cũng hiển nhiên là một anh chàng vừa đẹp trai vừa lạnh lùng.
Hắn ta khoác áo choàng liền mũ màu xanh, da trắng tóc đen, thân hình cao lớn, lưng đeo một thanh Hắc Kim Cổ Đao bọc vải đen.
Thứ thu hút Trương Ngột Tầm nhất vẫn là đôi mắt của hắn ta.
Mí mắt hơi cụp xuống, màu mắt đen u ám giống như chiếc giếng cổ yên tĩnh không một gợn sóng, dù có ánh sáng chiếu vào cũng vẫn phẳng lặng như cũ, từ trong ra ngoài đều toát ra vẻ lạnh lùng thoát tục, dường như chẳng có gì có thể len lỏi vào trong đôi mắt ấy.
Có lẽ do Trương Ngột Tầm nhìn quá lâu, đôi mắt kia đột nhiên hơi di chuyển ngước lên nhìn Trương Ngột Tầm một cái, đôi mắt vẫn không một gợn sóng, sau đó lại cụp xuống.
"Ơ..." Trương Ngột Tầm giật mình, lén véo đùi bản thân một cái, dời ánh mắt sang chỗ khác không dám nhìn nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)