Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đạo Mộ: Tộc Trưởng Nhà Ta Là Tiểu Ca Chương 3: Tuyệt sắc nhân gian (3)

Cài Đặt

Chương 3: Tuyệt sắc nhân gian (3)

Trương Ngột Tầm vừa đặt cái hộp sang bên cạnh thì nghe thấy tiếng ồn ào cách đó không xa.

Không cần quay lại nhìn, hắn cũng biết người này là một trong những vai chính trong quyển bút ký quý báu của cha hắn - Ngô Tiểu Tà, biệt danh Tiểu Thiên Chân, mọi người hay gọi là Tiểu Tam Gia.

Trương Ngột Tầm ngồi nghiêm chỉnh, cốt truyện chính sắp bắt đầu rồi.

Một chiếc xe bò chậm chạp men theo sườn dốc đi tới, theo bên cạnh có năm người, có người gầy gò có người cường tráng, nhưng nhìn chung vóc dáng đều rất cao lớn, lưng đeo những chiếc ba lô to tướng.

Tên mặt non nớt nhất trong đó dọc đường đi nói không ngừng nghỉ, gặp cái này cũng hỏi cái kia cũng hỏi, trông như một cậu nhóc tò mò về thế giới bên ngoài.

Sườn dốc không dài, nên chỉ tốn mấy phút, năm người kia đã theo xe bò và phu xe đi vào khe núi.

“A, Tam Gia, chỗ đó có người kìa!”

Tên cường tráng lực lưỡng nhất trong đó tinh mắt nhìn thấy Trương Ngột Tầm mặc đồ đen, núp sau ba lô.

Người này tên Đại Khuê, là thuộc hạ của Tam Gia, thế nhưng hắn lại nhát gan làm uổng phí cả cái vóc dáng cao to trời cho.

Ngô Tam Gia liếc mắt, đúng là có người đang núp sau ba lô màu đen thật, chỉ có điều không nhìn thấy mặt.

Ngô Tam Gia đưa mắt ra hiệu, Đại Khuê lập tức hiểu ý, hắn chạy tới vỗ bàn tay to phạc lên vai người kia: “Này người anh em, có một mình thôi hả?”

Trương Ngột Tầm ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn hắn ta.

Chẳng đợi Ngột Tầm mở miệng nói chuyện, Đại Khuê tới thăm dò nhìn thấy hắn đã đột ngột gào lên.

“Thì ra là một em gái!” Đại Khuê lập tức chắp tay trước ngực cúi đầu: “Xin lỗi em gái nha, mắt mũi anh vụng về nhìn lầm.”

“@#$%…” Trương Ngột Tầm lập tức đanh mặt, đứng dậy: “Mẹ kiếp! Anh nói ai là em gái? Mắt chó của anh bị mù à?”

Đại Khuê vốn đang hơi ngồi xổm, bất thình lình bị giọng nói và động tác của Trương Ngột Tầm dọa giật bắn, hắn ngã ngồi xuống đất, mắt (chó) chữ A mồm chữ O, tay run run chỉ vào Ngột Tầm, lắp bắp nói: “Cậu... Cậu...”

Trương Ngột Tầm liếc hắn ta, hừ lạnh, vóc dáng hơn một mét tám của hắn nhìn Đại Khuê từ trên cao xuống vô cùng có cảm giác áp bức.

Thành thật mà nói, tuy diện mạo của Trương Ngột Tầm khá đẹp, nhưng hắn tự khẳng định cái nhan sắc này của hắn tuyệt đối không thể khiến người ta nhận nhầm là nữ được, chỉ có thể nói mắt của tên Đại Khuê này mù thật rồi.

Đẹp đến thế, chẳng trách Đại Khuê lại nhận nhầm thành con gái.

Nhưng chuyện này rõ là bọn họ đuối lý hơn, có tên đàn ông nào bị người ta nói là nữ mà không tức giận đâu chứ.

“Khụ, người anh em này.” Ngô Tam Gia khẽ ho một tiếng che giấu sự thất lễ vừa rồi của mình, thương lượng: “Chuyện này là bọn tôi không đúng, tôi bảo cậu ta nhận lỗi với cậu, chuyện này coi như qua nhé, được không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc