Cánh cửa gỗ cũ nát vốn chẳng cách âm được bao nhiêu, nên tiếng nói chuyện bên ngoài lọt vào trong rất rõ.
“Muốn tìm người thì sao lại đến chỗ thằng cả nhà họ Tư mà tìm?”
“Thấm Thấm là con gái, chắc chắn không đi xa được. Mấy hôm trước cô ấy còn nói với tôi hình như có người đi theo mình. Có người trong thôn nhìn thấy cô ấy đi về phía này, nên tôi nghĩ cứ đến xem thử có phải cô ấy tới đây không.”
Giọng nói này nghe hơi quen tai.
Mộc Thấm Thấm lục lại ký ức, cuối cùng nhớ ra người đang nói chính là Thường Thu Nguyệt, cô bạn thân trong thôn của nữ chính Thẩm Phượng Nhi.
Đây chính là cảnh tiếp theo sắp diễn ra, đội cho Tư Thừa Thần một cái mũ xấu xa.
Chậc chậc, nghe lời này xem.
Mới mấy hôm trước đã nói có người đi theo cô ta.
Chẳng phải rõ ràng đang cố lái mối nghi ngờ sang Tư Thừa Thần sao?
Nếu lần này bắt quả tang được thì anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch nổi cái tiếng này.
Ngoài cửa, Thường Thu Nguyệt nhìn căn nhà đất cũ nát ngay trước mắt, trong mắt thoáng qua vẻ đắc ý xen lẫn ghê tởm.
Một tên chân đất mù lòa, trước kia từng đi lính thì sao chứ? Bây giờ chẳng phải vẫn là một kẻ tàn phế mù mắt hay sao?
Chờ chuyện thành công, cô ta sẽ có một trăm đồng.
Lại còn có thể loại bỏ được Mộc Thấm Thấm!
Cô ta chẳng qua chỉ dựa vào khuôn mặt xinh đẹp mà thôi! Nếu không thì sao thanh niên trí thức Tống lại để mắt đến cô ta chứ?!
Đợi Mộc Thấm Thấm lấy tên chân đất này, thanh niên trí thức Tống sẽ nhìn thấy cô!
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Thường Thu Nguyệt lập tức đổi thành lo lắng tột độ. Đôi mắt cô ta tinh ranh, chợt chỉ vào một chiếc khăn tay nằm dưới tấm ván gỗ, rồi the thé kêu lên như vừa phát hiện ra chuyện gì:
“Là khăn tay của Thấm Thấm! Tôi nhận ra! Đây là chiếc khăn cô ấy luôn mang theo!”
“Thấm Thấm! Thấm Thấm!”
Thường Thu Nguyệt như thể thật sự lo lắng cho Mộc Thấm Thấm, bước liền mấy bước rồi đẩy mạnh cánh cửa gỗ.
Rầm một tiếng.
Ngay sau đó, cô ta lại hét lên:
“Á! Anh... các người! Các người đang làm gì vậy?”
Thấy cô ta phản ứng như thế, những người dân trong thôn đi theo phía sau cũng vội vàng chen lên xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng vừa bước vào nhà, hai người đàn ông trung niên đi đầu đã nhìn nhau khó hiểu, sau đó hỏi:
“Thường Thu Nguyệt, cô nhìn thấy gì vậy? Cô nói ‘các người’ là sao? Chẳng phải trong này chỉ có một mình thằng cả nhà họ Tư thôi sao?”
Cái kiểu hét lên ấy cứ như cô ta vừa nhìn thấy chuyện gì không nên nhìn vậy.
Thường Thu Nguyệt đang cố tình kéo cao giọng, giả vờ hét to đến mức hận không thể gọi tất cả mọi người đến đây. Nghe vậy, cô ta sững người, vội vàng nhìn vào trong nhà.
Vừa rồi cô ta chắc chắn người đang ở bên trong, căn bản chẳng buồn nhìn kỹ. Cô ta chỉ sợ vừa mở cửa, người đã chạy mất nên đã lập tức gào lên.
Nhưng lúc này nhìn rõ rồi, cô ta hoàn toàn chết sững.
Căn nhà vốn đã rách nát, lại nhỏ hẹp.
Chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy gần như toàn bộ bên trong. Trong nhà chỉ có một chiếc giường đất, một cái chậu rửa mặt và vài thứ linh tinh, căn bản không có chỗ nào để giấu người.
Thế nhưng...
Trong nhà chỉ có một mình Tư Thừa Thần.
Không hề thấy bóng dáng Mộc Thấm Thấm.
Hơn nữa sắc mặt Tư Thừa Thần cũng chẳng có gì khác thường. Anh vẫn bình thản uống nước, đôi mắt trước sau như một, lặng im không gợn sóng.
Lúc này anh đang nhìn đám người đứng ngoài cửa.
“Có chuyện gì sao?”
“Sao có thể?”
Thường Thu Nguyệt chưa kịp để bà con lên tiếng đã kêu lên thất thanh. Cô ta không hề biết rằng câu nói ấy đã tự tố cáo chính mình.
Sao lại không có người?!
Rõ ràng chính mắt cô ta nhìn thấy Mộc Thấm Thấm đi vào nhà!
Cô ta còn cố ý gọi người đến, định bắt quả tang hai người ngay tại trận.
Sau khi biết một thanh niên trí thức mất tích, mọi người lần lượt hỏi:
“Thế sao lại đến chỗ thằng Thừa Thần tìm người?”
“Không biết nữa. Thường Thu Nguyệt dẫn người tới, nói là nhìn thấy cô ấy đi về phía này.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
