Trong lòng bàn tay lặng lẽ xuất hiện một quả màu đỏ.
Cô đưa quả đến bên môi Tư Thừa Thần.
“Ăn đi, thanh nhiệt giải độc, thuốc uống… à, quả.”
Sau khi nuốt xuống, cô thấy Tư Thừa Thần khựng lại một chút rồi mới ăn quả.
Nhưng sắc mặt anh chẳng những không khá hơn mà còn đỏ hơn.
“Không có tác dụng à?”
Mộc Thấm Thấm thật sự thấy khó hiểu.
Không thể nào.
Mặc dù linh lực của cô đã bị phong ấn, nhưng đây là không gian chứa đồ cô luôn mang theo bên mình.
Không gian đã nhận cô làm chủ, đồ bên trong chắc chắn tên Thiên Đạo già kia không thể nào đổi được.
Tư Thừa Thần chẳng nghe rõ cô nói gì, chỉ theo bản năng nhai quả trong miệng.
Anh không nhìn thấy rõ mọi thứ trước mắt, chỉ có thể mơ hồ nhận ra một bóng người mảnh mai.
Bởi đôi mắt không nhìn thấy gì nên các giác quan khác của anh càng nhạy bén hơn.
Vừa rồi, đầu ngón tay của cô gái trước mặt vô tình lướt qua ngực anh khi kéo cổ áo, khiến anh không khỏi căng người. Cả cảm giác mềm mại khi đầu ngón tay cô chạm vào môi anh cũng vẫn còn đó.
Anh có thể khẳng định.
Cô gái trước mặt cố ý làm vậy.
Anh chưa từng gặp một cô gái to gan như thế bao giờ.
“Đồng chí…”
Cảm nhận được cảm giác nóng ran trong người dần dịu xuống, Tư Thừa Thần mới khàn giọng lên tiếng. Anh cố hết sức không để ý đến hơi nóng còn vương trên môi.
“Mộc Thấm Thấm.”
Nghe anh hết gọi “đồng chí” này đến “đồng chí” khác, cô thấy xa lạ quá nên lập tức tự giới thiệu.
“Đồng chí Mộc.”
Một lúc lâu sau, Tư Thừa Thần mới chậm rãi lên tiếng dưới ánh mắt đầy mong đợi của Mộc Thấm Thấm.
Gần như ngay khi nghe thấy cách gọi ấy, khuôn mặt nhỏ của Mộc Thấm Thấm đã xị xuống.
Đường còn dài lắm đây.
Người trong lòng cô ơi.
Nghe tiếng thở dài bên tai, bàn tay Tư Thừa Thần buông bên người khẽ co lại. Trong lòng anh dấy lên một cảm giác khó tả.
Mặc dù không nhìn rõ dung mạo của cô gái trước mặt, anh vẫn có thể mơ hồ nhận ra cô đang đứng thẳng trước mặt mình. Mái tóc đen mềm mại vừa rồi từng lướt qua cằm anh, hẳn cô là một cô gái rất xinh đẹp.
Mộc Thấm Thấm…
Tư Thừa Thần âm thầm nhẩm lại cái tên ấy trong lòng.
Trong thôn không có cô gái nào tên như vậy.
Hẳn là thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức.
Cảm giác nóng ran bất thường trong người cùng sự xuất hiện của cô gái trước mặt khiến Tư Thừa Thần nhận ra mình chắc chắn đã bị người khác tính kế.
Anh thì không sao.
Nhưng cô gái trước mặt…
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, danh tiếng của cô sẽ bị hủy mất.
“Tôi đưa cô ra ngoài.”
Anh trầm giọng nói.
Vừa rồi hai người chưa làm chuyện gì quá đáng.
Lúc này đưa cô ra ngoài vẫn còn có thể giữ được danh tiếng cho cô. Anh biết những thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức đều muốn trở về thành phố, chẳng ai muốn ở mãi nơi thôn quê này.
“Nhưng tôi đã chiếm tiện nghi của anh, chẳng phải tôi nên chịu trách nhiệm với anh sao?”
Một câu nói của Mộc Thấm Thấm khiến bước chân Tư Thừa Thần dừng lại.
Anh quay đầu nhìn bóng người mơ hồ phía sau.
Mặc dù không nhìn rõ gương mặt cô gái, anh vẫn cảm nhận rõ cô dường như đang cười.
“Tôi là đàn ông…”
Tư Thừa Thần lại một lần nữa nhắc đến câu này.
Ý anh vốn là anh là đàn ông, người phải chịu trách nhiệm nên là anh, chứ không phải cô.
Tư Thừa Thần theo bản năng định hỏi.
Nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng nói chuyện, cắt ngang lời anh.
Sắc mặt Tư Thừa Thần lập tức lạnh xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
