Không ngờ ông trời lại cho cô ta một cơ hội sống lại.
Sau khi sống lại, cô ta tránh được kiếp nạn chết người, rồi gả cho một trong hai người lính duy nhất của thôn.
Hai người lính của thôn Đại Nhị đều là người nhà họ Tư.
Con cả Tư Thừa Thần và con thứ ba Tư Minh.
Nữ chính Thẩm Phượng Nhi chọn Tư Minh.
Không phải cô ta không muốn chọn Tư Thừa Thần, mà là cô ta đã tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh. Thế nhưng người đàn ông ấy chẳng hề lay động trước cô ta.
Điều đó khiến Thẩm Phượng Nhi ôm hận trong lòng, đành phải lùi một bước, chọn nam chính Tư Minh.
Sau khi kết hôn với Tư Minh rồi theo quân, cô ta bắt tay với Tư Minh, tính kế khiến Tư Thừa Thần bị thương trong một lần làm nhiệm vụ, mất đi ánh sáng trong đôi mắt, đồng thời cũng mất luôn con đường thăng chức.
Còn vì sao Tư Minh lại hãm hại chính anh trai mình?
Chẳng qua là vì ghen ghét Tư Thừa Thần có cấp bậc cao hơn mình, chuyện gì cũng lấn át hắn ta một đầu.
Tư Minh chỉ là một đại đội trưởng, còn Tư Thừa Thần đã là tiểu đoàn trưởng. Hơn nữa, nếu hoàn thành thêm vài nhiệm vụ mà không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, anh sẽ được đề bạt lên đoàn trưởng.
Điều đó khiến lòng đố kỵ của Tư Minh ngày càng lớn.
Cuối cùng, hắn ta bắt tay với Thẩm Phượng Nhi hủy hoại Tư Thừa Thần.
Mà đã là nam nữ chính thì cứ như mọi cơ may trên đời đều phải nhường đường cho họ.
Đôi mắt của Tư Thừa Thần không thể chữa khỏi, ngay cả tiền trợ cấp của anh cũng bị nam nữ chính lấy đi dưới danh nghĩa em trai và em dâu.
Ngày ấy, sau khi đọc xong cuốn tiểu thuyết này, Mộc Thấm Thấm đã viết hẳn một bài đánh giá chê bai dài cả nghìn chữ.
Đúng là thời buổi này, cứ có hai cái chân là cũng có thể làm nam nữ chính được!
Cách nghĩ lệch lạc đến mức chẳng khác nào con chó đứt dây chạy loạn.
Không đúng.
Nói là chó còn thấy oan cho chó!
Ngay khi ngón tay Mộc Thấm Thấm lướt qua tên sách, một luồng sáng vàng bỗng bắn thẳng về phía cô, chui vào giữa hai hàng mày.
Cùng lúc đó, trong đầu cô xuất hiện thêm một đoạn ký ức.
Mộc Thấm Thấm ngây người.
Không phải vì chuyện gì khác.
Mà bởi vì cô cũng đã trở thành một phần trong trò diễn của nam nữ chính.
Một bà tổ của giới tu tiên như cô, vậy mà lại bị Thiên Đạo ném thẳng vào trong sách???
Lại còn biến thành một nữ phụ nhỏ bé chẳng có mấy đất diễn!
Người cô xuyên vào tên là Mộc Thấm Thấm, cũng trùng tên với cô.
Đó là một nữ thanh niên trí thức xuống nông thôn. Nguyên thân xinh đẹp, từng vô tình lọt vào mắt nam chính Tư Minh khi hắn về quê thăm người thân, từ đó trở thành người khiến hắn nhớ mãi không quên.
Thậm chí trong lúc nằm mơ, hắn còn từng gọi tên nguyên thân.
Vì chuyện đó, nữ chính Thẩm Phượng Nhi ghi hận nguyên thân.
Cô ta sai người bạn thân trong thôn là Thường Thu Nguyệt bỏ thuốc cho nguyên thân, rồi đưa cô đến giường của Tư Thừa Thần, muốn một mũi tên trúng hai đích, giải quyết luôn hai người mà mình căm ghét.
Nguyên thân đúng là quá oan.
Cô vốn chẳng có ấn tượng gì với Tư Minh, chỉ từng gặp mặt hắn vài lần, thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên hắn.
Vậy mà chỉ vì thế đã bị nữ chính ghi hận rồi tính kế.
Sau khi bị bỏ thuốc, do thuốc quá mạnh, cộng thêm tức giận quá mức, cô không chịu nổi rồi chết ngay tại chỗ.
Còn lý do Thiên Đạo ném cô xuống đây lại là—
Thiên Đạo cho rằng cô nhàn rỗi quá mức, ngày nào cũng chẳng chịu tu luyện tử tế, hết bắt chim lại phá phách linh thảo, bí cảnh gì đó.
Thế nên nó ném cô xuống đây để rèn luyện.
Chẳng qua cô vừa xuất quan, đang rảnh rỗi không có gì làm, nghe nói phía Nam xuất hiện một con phượng hoàng lửa nên định bắt nó về nhổ vài cọng lông làm quả cầu đá.
Mắt thấy sắp đuổi kịp nó rồi, sau đó đã xảy ra chuyện gì?
Hình như cô bị chín tia sét đánh thẳng xuống đầu.
Rồi mở mắt ra, cô đã ở đây.
Nghĩ đến đó, khuôn mặt nhỏ của Mộc Thấm Thấm lập tức tối sầm.
Thiên Đạo!
Chín tia sét kia chắc chắn là do Thiên Đạo giở trò!
Từ ngày bắt đầu tu tiên, cô đã phát hiện ra rồi!
Những đạo hữu khác độ kiếp chỉ bị đánh một, hai tia sét.
Chỉ riêng cô!
Mỗi lần độ kiếp, cảnh tượng đều chẳng khác nào Tư Không Chấn tung chiêu lớn, sấm sét đánh tan bóng tối!
Lần này còn quá đáng hơn!
Ngay sau đó—
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
