“Cô là ai?”
Tiếng thở dốc khàn khàn, cố nén vang lên bên tai, mang theo hơi nóng đặc trưng của một người đàn ông.
Mộc Thấm Thấm vừa mở mắt đã nghe thấy câu hỏi ấy. Đầu óc còn chưa kịp nghĩ, miệng đã nhanh hơn một bước:
“Cụ tổ nhà anh!”
Người đàn ông bên dưới dường như im lặng trong thoáng chốc.
Lúc này Mộc Thấm Thấm cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện đàn ông hay không đàn ông.
Đến khi nhìn rõ cảnh vật xung quanh, cô trợn tròn mắt, buột miệng:
“Vãi?”
Người đàn ông có vẻ không hiểu câu này nghĩa là gì.
Nhưng giọng điệu trong đó thì anh nghe ra được, thế là càng im lặng hơn.
Không thể trách Mộc Thấm Thấm kinh ngạc.
Thử hỏi ai mà chẳng hoảng hốt khi một giây trước còn đang đuổi theo một con phượng hoàng lửa ở giới tu tiên, định nhổ mấy cọng lông của nó, một giây sau đã xuất hiện ở một nơi xa lạ, lại còn là một chỗ rách nát đến mức này?
Đập vào mắt cô đâu đâu cũng là màu đất.
Tường đất, giường đất, mái nhà đất...
Một chiếc chậu nhựa đỏ cỡ lớn mang đậm dấu vết của thời đại, miệng chậu còn bị mẻ mất một góc.
Bên cạnh là một chiếc bàn gỗ đã gãy mất một chân.
Đến một chiếc ghế đẩu cũng chẳng có.
À không.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Mộc Thấm Thấm đã phát hiện cơ thể mình không chịu sự điều khiển.
Nói chính xác hơn...
Là người bên dưới cô vừa cử động.
Lúc này cô đang ngồi chễm chệ trên eo người đàn ông bằng một tư thế hết sức ngang ngược, còn anh thì đang ngồi trên chiếc ghế gỗ duy nhất trong căn nhà nhỏ.
Theo động tác của người đàn ông, chiếc ghế phát ra tiếng cót két liên hồi, nghe chẳng có vẻ gì là chắc chắn.
“Đừng...”
Chữ “động” còn chưa kịp bật ra khỏi miệng Mộc Thấm Thấm.
Một tiếng “rắc” vang lên.
Chân ghế gãy đôi ngay tại chỗ.
Mặt Mộc Thấm Thấm cũng cứng đờ.
Người đàn ông ngã xuống, cơ thể cô cũng theo đó rơi xuống, đập mạnh lên người anh.
“Ưm.”
Một tiếng rên khẽ bật ra từ cổ họng người đàn ông, trên trán lập tức rịn một lớp mồ hôi lạnh.
“Yếu thật đấy, eo kém thế này, có chút cân nặng cũng không chịu nổi.”
Cô còn chưa tới năm mươi ký, vậy mà người đàn ông này cũng không đỡ nổi. Đúng là yếu quá rồi.
Lời vừa ra khỏi miệng, ánh mắt Mộc Thấm Thấm chợt dừng lại trên đôi tay đang bị dây thừng trói chặt của người đàn ông, giọng nói lập tức im bặt.
Đối diện với đôi mắt đen sâu hun hút, lạnh lẽo của anh, cô lập tức đổi giọng, chậm rãi nói:
“À, xin lỗi nhé. Tôi không nhìn thấy tay anh bị trói. Ai làm vậy?”
Người đàn ông bị trói không nói gì, chỉ nhìn Mộc Thấm Thấm chằm chằm.
Mộc Thấm Thấm chớp mắt, đưa ngón tay chỉ vào mình.
“Tôi làm à?”
Dưới ánh mắt chăm chú của cô, người đàn ông khẽ “ừ” một tiếng.
Hay thật.
Cô cưỡng ép bắt người ta về đây à?
Đến khi mở mắt lần nữa, màu vàng đất trước mặt vẫn còn đó, người đàn ông bên dưới cũng vẫn còn nguyên.
Cuối cùng cô cũng nhận ra đây không phải giấc mơ, cũng chẳng phải ảo cảnh do vị đại năng nào tạo ra.
Mà là chuyện thật sự đang xảy ra.
Đúng lúc Mộc Thấm Thấm còn đang suy nghĩ, trên mái nhà bỗng vang lên một tiếng động khác thường.
Cô cảnh giác ngẩng đầu.
Cùng lúc đó, người đàn ông bên dưới cũng nghiêng mặt sang bên, trong đôi mắt hiện lên vẻ lạnh lùng sắc bén.
Nhưng ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ từ trên cao rơi xuống.
Nó chuẩn xác đập trúng đầu người đàn ông, khiến anh ngất xỉu ngay tại chỗ.
“Vật từ trên trời rơi xuống à?”
Mộc Thấm Thấm nhìn kỹ, lúc này mới phát hiện thứ vừa đập ngất người đàn ông lại là một quyển sách dày đến hai mươi phân, trông còn hơi quen mắt.
Cô chộp lấy quyển sách trên mặt người đàn ông, nhìn xuống tên sách—
《Trọng Sinh Thập Niên 70: Làm Vợ Quân Nhân 》
Đây là cuốn tiểu thuyết mà Mộc Thấm Thấm vừa yêu vừa ghét khi còn ở thế giới hiện đại, trước khi xuyên đến giới tu tiên.
Cô thích là vì nhân vật làm công cụ trong truyện chính là Tư Thừa Thần.
Ghét là vì cốt truyện quá điên rồ.
Nữ chính nguyên tác là Thẩm Phượng Nhi, con gái út của bí thư chi bộ thôn Đại Nhị.
Kiếp trước, cô ta sống vô cùng khổ sở. Vì thuở nhỏ từng rơi xuống nước nên trở nên ngờ nghệch, bị tên Nhị Lại Tử trong thôn lừa mất sự trong sạch, đành phải gả cho hắn.
Sau khi cưới, Nhị Lại Tử ngày ngày đánh đập, mắng chửi cô ta, cuối cùng còn đánh chết cô ta. Đến lúc chết, cô ta vẫn không cam lòng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
