Linh Nha im lặng, thực ra cô cũng đã biết kết quả rồi.
Cuối cùng Linh Nha cũng rời khỏi chiếc đạo bào đã gắn bó bao lâu nay, chuẩn bị xuống núi nhập thế.
Linh Nha và quan chủ đã thỏa thuận, đợi sau khi cô rời đi, quan chủ mới thông báo cho mọi người trong đạo quán rằng cô sẽ không quay lại nữa.
Cô không giỏi trong việc chia ly.
Trở lại căn nhà nhỏ của mình trên núi, Linh Nha nói: “Tôi không có nhiều hành lý, nhưng có hai con thú cưng cần mang theo.”
Tô Thái An nhận lại con gái, rõ ràng rất phấn khích: “Mang, mang hết! Cứ mang theo!”
Linh Nha gật đầu: “Vậy tôi vào phòng thu dọn đồ đạc.”
Tô Ngọc và Tô Đường nhìn nhau bối rối.
Tô Ngọc: “Phòng nào cơ?”
Ở đây chẳng phải chỉ có một cái chuồng chó và một đống phế tích sao?
Linh Nha không để ý đến họ, quay người lại lục lọi trong đống đổ nát.
Tô Thái An: “...” Con gái tôi lại sống trong đống hoang tàn thế này ư?! Khổ thân quá!
Đồ của Linh Nha đã được gói gọn trong một chiếc túi đựng đàn violin từ lâu. Cô lấy túi ra, trên đó treo một miếng ngọc bội hình Bạch Trạch trắng muốt.
Linh Nha hơi sững lại, nhớ đến đêm xảy ra trận lũ quét, cô đã tìm thấy một bà lão bị thương trong rừng.
Cô cõng bà lên đạo quán, sau đó nhờ Nguyệt Viên và Nguyệt Minh liên hệ với người nhà của bà.
Miếng ngọc bội này chính là do bà lão đó tặng cô lúc ấy.
Đó là một bà lão nhìn qua đã thấy rất thanh tao, hẳn khi còn trẻ là một mỹ nhân khuynh thành, nay dù đã già nhưng vẫn ăn mặc trang nhã, dung nhan còn lộ vẻ đẹp năm xưa khiến người ta cảm thán rằng thời gian không thắng nổi nhan sắc.
Bà lão nhét miếng ngọc bội vào tay Linh Nha, mỉm cười từ ái: “Cô gái, cái này cháu cầm lấy, nó có thể bảo vệ cháu.”
Linh Nha vốn không muốn nhận nhưng bà lão kiên quyết nói: “Bạch Trạch có thể che chở bốn phương, bảo vệ cháu. Cháu cứ cầm đi, tối nay xong rồi trả lại cũng được.”
Kết quả sau trận lũ quét, cô bận rộn cứu nạn, muốn tìm bà lão để trả thì người đã rời đi mất.
Cô nhíu mày, cầm miếng ngọc bội lên.
Bất chợt Linh Nha nhận ra ở giữa miếng ngọc bội có một chấm đen.
Cô nhăn mặt, dùng tay áo lau nhưng không cách nào làm sạch được.
Lau thế nào cũng không hết, cô nhìn kỹ hơn, phát hiện vết đen giống như bị cháy sém.
Linh Nha: “...”
Lẽ nào... bị sét đánh sao???
Hôm đó, sau khi từ trên núi xuống, cô đã để miếng ngọc bội trong căn nhà nhỏ.
Chuyện này đúng là tạo nghiệt mà!
Miếng ngọc bội trông rõ ràng rất quý giá, lúc đó cô vội vàng nhận lấy, giờ không biết làm sao trả lại, đã thế còn làm hỏng nó.
Sắc mặt Linh Nha trở nên nghiêm trọng. Gánh trên vai món nợ năm trăm vạn chưa đủ, giờ lại thêm miếng ngọc bội bị hỏng.
Đường đường là một đạo cô mà nợ nần chồng chất thế này.
Linh Nha đeo hành lý, bước đến chỗ ba người đàn ông.
Ba người ngước nhìn, thấy Linh Nha đeo trên lưng một chiếc túi đựng đàn violin to cồng kềnh, nhìn qua đã thấy cũ kỹ.
Khóe miệng Tô Ngọc giật giật: “Hành lý của cô là một cây đàn violin? Cô còn biết chơi violin?”
Linh Nha lười trả lời, buông một câu: “Ừ, sở thích lúc rảnh thôi.”
Tô Ngọc kinh ngạc: “!!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)