Đối với Lý Tứ, nhân viên chi nhánh hành tinh Chức Nữ của công ty xem mắt Hạnh Phúc, hôm nay vốn chỉ là một ngày làm việc bình thường.
Đúng 9 giờ sáng, hắn bấm thẻ đi làm. Vừa ngồi xuống, mông còn chưa kịp ấm chỗ, nhân viên lễ tân đã đến thông báo có một vị khách tên Yến – người mà hắn đang phụ trách – đã đến.
Đáng sợ? Ý là sao? Chẳng lẽ ảnh chụp là ảnh chỉnh sửa? Hay người thật trông dữ dằn, đáng sợ đến thế?
Thế nhưng, khi Lý Tứ đến phòng tiếp khách và tận mắt nhìn thấy vị khách này, suy nghĩ đầu tiên trong đầu hắn là: Không hề chỉnh sửa, thậm chí ảnh thẻ còn chẳng đẹp bằng người thật.
Yến Tuyết Sơn ngồi trên ghế sofa đơn, đôi chân thon dài vắt chéo. Dáng người anh cao gầy, mềm dẻo, vòng eo thon, lưng mỏng, tỷ lệ cơ thể cực kỳ hoàn hảo.
Vì nhiệt độ hành tinh họ dạo này khá thấp nên Yến Tuyết Sơn ăn mặc rất ấm áp. Ở trong phòng, anh đã cởi bỏ chiếc áo khoác viền da cừu cổ lật lớn, bên trong là chiếc áo len cổ cao bằng sợi cashmere mỏng màu đen. Kiểu dáng bó sát làm nổi bật đường nét cơ thể anh; rõ ràng không hề hở hang chút nào, nhưng sự tinh tế đầy tính thẩm mỹ này lại toát lên vẻ hàm súc và gợi cảm, khiến người nhìn chỉ biết trầm trồ.
Yến Tuyết Sơn khẽ đứng dậy, bắt tay hắn: "Chào cậu. Tôi là người đã hẹn hôm nay đến làm thủ tục hoàn tiền."
Lý Tứ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Công ty tính doanh số dựa trên đầu khách hàng, tiền hoa hồng của đơn này hắn đã cầm chắc trong tay rồi, đời nào hắn chịu nhả ra!
Trước đó khi Yến Tuyết Sơn hỏi về việc hoàn tiền, hắn đã dặn dò rất kỹ: Thứ nhất, hủy gói dịch vụ sẽ mất 30% phí tổn; thứ hai, bắt buộc khách hàng phải mang theo giấy tờ tùy thân đến tận công ty làm thủ tục; thứ ba, phải cung cấp tài khoản ngân hàng do công ty chỉ định mới được hoàn tiền; và sau khi làm xong phải đợi 60 ngày làm việc thì tiền mới về tài khoản.
Người bình thường nghe đến đây đều thấy quá phiền phức, thà tiếp tục sử dụng dịch vụ còn hơn, dù sao gói của họ cũng cam kết "bao tìm được", không tìm được thì cứ sắp xếp liên tục cho đến khi nào xong thì thôi.
Nhưng Yến Tuyết Sơn vẫn kiên trì đòi lại tiền.
Người đã đến tận nơi, lại làm việc đúng quy trình, sau khi khuyên bảo vô hiệu, Lý Tứ đành bất đắc dĩ đồng ý.
Hắn cảm thấy khá buồn bực. Một mỹ nhân như Yến tiên sinh, dù tuổi tác có hơi lớn, công việc hiện tại không mấy vẻ vang, nhưng với khuôn mặt này, sớm muộn gì cũng tìm được một người "chỉ nhìn nhan sắc". Đáng lẽ đây không phải là một ca thất bại mới phải.
Hắn hỏi: "Xin hỏi ngài có chỗ nào không hài lòng về dịch vụ của chúng tôi sao?"
Yến Tuyết Sơn đáp: "Không có."
Lý Tứ bực bội: "Vậy tại sao ngài lại đến hủy dịch vụ chứ?"
Yến Tuyết Sơn trả lời: "Tôi quen một người bạn, anh ấy nói sẽ giúp tôi giới thiệu."
Hóa ra bị đồng nghiệp cướp mất khách! Thật quá đáng! Trong lòng Lý Tứ như có ngọn lửa đang bùng cháy, hắn nói: "Ngài làm vậy có chút không đúng lễ nghĩa lắm đâu? Hơn nữa, công ty xem mắt Hạnh Phúc của chúng tôi là công ty top đầu hệ Ngân Hà, ngài tìm nhà nào mà chắc chắn nguồn tài nguyên lại tốt hơn chúng tôi?"
Trong lúc hắn đang nói, Yến Tuyết Sơn cúi đầu lục tìm thứ gì đó trong túi áo khoác. Đến khi hắn nói xong, anh đã tìm thấy.
Đó là chứng nhận quân nhân giải ngũ. Trước khi giải ngũ, anh từng là một thiếu tá.
Yến Tuyết Sơn: "Tôi có cái này, có thể miễn phí thủ tục hoàn tiền không? Tôi đã tra cứu, công ty các cậu hình như có quy định miễn giảm phí thủ tục cho quân nhân, tôi ngay từ đầu chính là vì cái này mới tìm đến các cậu."
"Hơn nữa, tôi không tìm công ty xem mắt khác, mà là nhờ chiến hữu trong quân đội giúp."
Lý Tứ hỏi: "Ngài chỉ nói với tôi ngài là cựu quân nhân, chứ có nói ngài mang quân hàm gì đâu?"
Yến Tuyết Sơn nói lấp lửng: "Ừm, không tiện nói lắm. Với lại, tôi hiện tại chỉ là người nông dân trồng trọt, cũng chẳng quay lại làm lính nữa, cấp bậc quân hàm trước kia đâu có liên quan gì đến chuyện này, đúng không?"
Đáng sợ thật. Lừa tiền quân nhân thì đúng là đáng sợ. Một thiếu tá sau khi giải ngũ mà lại thảm thế này sao?
Lý Tứ đành phải làm thủ tục hoàn tiền toàn bộ cho Yến Tuyết Sơn. Hắn thầm rủa trong lòng, đã thảm thế này rồi còn tìm đến công ty xem mắt làm cái gì chứ!
Hắn tiễn Yến Tuyết Sơn ra đến cửa.
Lớp da cừu trắng muốt càng làm tôn lên làn da trắng của anh. Vì thời tiết lạnh giá, đầu mũi và hai gò má anh đều ửng hồng. Anh trông có vẻ sợ lạnh, quàng khăn kín mít, đeo cả bịt tai và găng tay lông xù, rồi đón chuyến xe buýt rẻ nhất mà đi. Khi lên xe còn dùng thẻ quân nhân giải ngũ để mua vé đường dài giảm một nửa giá, còn giao thông nội hành tinh thì hoàn toàn miễn phí.
Đúng là bủn xỉn. Lý Tứ thầm cảm thán.
Khách hàng này đẹp thì đúng là đẹp thật, nhưng mà nghèo túng và ảm đạm, tuổi lại đã lớn, từ nhỏ đã tòng quân, ngoài việc đó ra thì chẳng biết làm gì, giải ngũ xong chỉ biết về quê khổ cực làm ruộng.
Thế mà còn dám chê dịch vụ của công ty hắn, nhất định phải nhờ bạn bè trong quân đội giúp xem mắt. Hắn không tin là họ có thể làm chuyên nghiệp hơn công ty mình, chắc cũng toàn là những gã nhà quê nghèo túng như anh ta thôi nhỉ?
Yến Tuyết Sơn thành công lấy lại tiền.
Anh đi tàu vũ trụ về nhà, tốn mất một ngày; dù sao vé cũng được giảm giá nên không mất bao nhiêu.
Về đến nhà đã muộn lắm rồi.
Chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ đi ngủ, Yến Tuyết Sơn vệ sinh cá nhân xong xuôi liền lên mạng kiểm tra tin nhắn.
Anh giật mình.
Hộp thư liên lạc "nổ tung" rồi.
Toàn bộ đều là tin nhắn chưa đọc. Có những người anh đã thêm liên lạc từ khi còn trong quân đội, còn lời mời kết bạn mới cũng có hơn ba chục cái đang chờ phê duyệt.
Tất cả đều là những kẻ nghe phong thanh tin tức mà hành động, rục rịch muốn đến xem mắt.
A: 【 Thiếu tá Yến, tôi đã ngưỡng mộ anh từ lâu rồi [rơi lệ] 】
B: 【 Ngài còn nhớ tôi không? Tôi là thợ sửa chữa cơ giáp XX đây, chúng ta từng gặp nhau vài lần rồi. 】
C: 【 Tôi đã gặp ngài khi đến quân đội thăm anh trai mình, từ đó đến nay vẫn không thể nào quên được phong thái của ngài. 】
D: 【 Lão Yến, chúng ta là chỗ thân tình cũ, tôi biết mình vác cái mặt già này đến tìm thì cậu chắc chắn không tin, nhưng vì cậu, tôi đã chia tay sạch sẽ với tất cả người tình của mình rồi! Nếu cậu chọn tôi, tôi cam đoan sẽ trung thành với cậu không hai lòng!! 】
E: 【 Chào ngài, Yến tiên sinh, tôi là sư đệ của ngài, anh luôn là thần tượng của tôi, không ngờ tôi lại có cơ hội được xem mắt với anh... 】
Còn có các nhân vật F, G, H, I, J, K... vân vân và mây mây.
Bao trùm đủ mọi đối tượng từ 18 đến 40 tuổi, từ sinh viên cho đến quân hàm tướng.
Yến Tuyết Sơn kinh ngạc.
"Á."
"Nhiều người quá......"
"Sao lại nhiều thế này?"
Yến Tuyết Sơn nhìn cảnh tượng trước mắt, còn chưa kịp phản ứng thì đối phương đã nhiệt tình ùa đến "tấn công" anh.
Anh dứt khoát không trả lời ai cả, cũng chẳng biết nên theo thứ tự nào, dù sao thì cũng phải có trước có sau chứ. Hơn nữa, anh vẫn đang trong giai đoạn xem mắt với Arthur, chuyện giữa hai người còn chưa ngã ngũ.
Yến Tuyết Sơn nhắn tin hỏi Lâm Kỳ: 【 Cái này nhiều quá rồi đấy? 】
Lâm Kỳ đáp: 【 Không còn cách nào khác, mọi người nghe tin cậu muốn xem mắt kết hôn nên đều muốn thử vận may! Còn rất nhiều người nhờ vả quan hệ tìm tôi để giới thiệu, tôi đều từ chối hết rồi! 】
【 Cậu đừng lo, tôi đã sàng lọc sơ bộ cho cậu trước rồi. Quân hàm dưới thiếu tá, hoặc tiền tiết kiệm dưới 50 triệu là tôi gạch tên ngay, lại còn bắt buộc phải có nhà, có xe, có tàu vũ trụ, nếu không thì đến tư cách xin liên lạc của cậu cũng không có. 】
【 Cậu cứ từ từ mà chọn, ai nói chuyện thấy hợp thì đối chiếu tài liệu tôi đã gửi cho xem nhé. 】
Yến Tuyết Sơn làm sao mà "tán gẫu" nổi cơ chứ? Anh nhắn lại: 【 Tạm thời như vậy đã, đừng giới thiệu thêm cho tôi nữa. 】
Vừa nói xong, tin nhắn mới của Arthur nhảy lên trên cùng: 【 Sư phụ, nếu khi em tới hành tinh Chức Nữ mà ngài vẫn chưa nói chuyện xong với những đối tượng xem mắt khác, thì ngài cũng không cần phải vội vã đưa ra câu trả lời cho em đâu. 】
【 Em sẽ cạnh tranh công bằng với bọn họ. 】
【 Ngài cứ xem mắt hết lượt đi, rồi hãy xác định xem câu trả lời cuối cùng là gì. Em sẽ đợi ngài. 】
Gửi xong mấy dòng đó, Arthur lập tức quay đầu đi thẳng vào phòng huấn luyện, leo lên cơ giáp, tưởng tượng mục tiêu là Lâm Kỳ, rồi thay đủ loại vũ khí ra "nện" cho hắn một trăm lần.
Mẹ kiếp. Vẫn thấy tức quá.
Kể từ khi biết Yến Tuyết Sơn công khai đi xem mắt, tâm trạng Arthur rơi xuống tận đáy, nhưng hắn lại không thể nổi trận lôi đình cấm anh đi được.
Trời mới biết, trong suốt thời gian Yến Tuyết Sơn tại ngũ, hắn đã phải dùng bao nhiêu tâm cơ mới khiến mọi người hiểu lầm rằng họ là một đôi, ngăn chặn không biết bao nhiêu "ong bướm" từ trong tối ra ngoài sáng. Ba bốn năm đầu hắn còn ngại, đôi khi bỏ sót vài kẻ không sợ chết, nhưng vì biết Yến Tuyết Sơn là người "lãnh cảm" nên hắn cứ đứng ngoài lạnh lùng nhìn những kẻ khờ khạo đó bị anh từ chối. Đến hai năm cuối, hắn canh phòng nghiêm ngặt, đến một tên cũng đừng hòng lại gần.
Giờ thì hay rồi, vì cái vụ công khai xem mắt này mà tình địch ùn ùn kéo đến!
Hắn vừa huấn luyện vừa nảy sinh ý nghĩ độc ác: Một đao này chém chết một tình địch, một thương kia đâm chết kẻ nữa, rồi một kiếm này chém thêm tên nữa!
Mấy ngày nay Arthur như phát điên, hắn tàn nhẫn với bản thân và cũng tàn nhẫn với cả cấp dưới. Mỗi ngày đều có mấy tân binh tập đến mức nôn mửa, nhưng không ai dám hé nửa lời oán trách. Mọi người cảm thán: Lòng yêu nước nồng nàn của Thượng tướng thật khiến người ta nể phục!
Nhưng cứ đến đêm, sau khi huấn luyện xong, Arthur lại trằn trọc không sao ngủ được.
Hắn mơ hồ cảm thấy bản thân như thể vẫn là cậu nhóc 19 tuổi ngày nào, giống như lúc chờ đợi kết quả độ phù hợp tinh thần năm ấy, thấp thỏm bất an chờ đợi Yến Tuyết Sơn đưa ra kết quả.
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy trong danh sách Lâm Kỳ đưa ra, chẳng ai phù hợp với Yến Tuyết Sơn hơn hắn. Nhưng, liệu đó có phải do hắn quá tự luyến không l?
Có phù hợp hay không, chỉ có Yến Tuyết Sơn nói mới tính. Từ nhỏ hắn đã là "con cưng của trời", nhưng cứ đứng trước mặt Yến Tuyết Sơn là lại chẳng thể không lo được lo mất.
Arthur thậm chí còn mơ thấy ác mộng, trong mơ Yến Tuyết Sơn chọn người khác và mời hắn đến dự lễ cưới. Hắn nghiến răng nghiến lợi, hận không thể vứt bỏ hết đạo đức để làm "người thứ ba".
Nhưng khi đối mặt với Yến Tuyết Sơn, hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ngày nào cũng cư xử văn minh, chuẩn mực quý ông, vài ngày lại hỏi một câu: 【 Sư phụ, ngài xem mắt đến đâu rồi ạ? 】
Yến Tuyết Sơn đáp: 【 N/39 】
Anh làm việc theo đúng công thức: Mỗi người ba ngày, gặp mặt, hẹn hò, trò chuyện. Đương nhiên là đối phương phải tự tìm đến hành tinh Chức Nữ. Ai cũng được Yến Tuyết Sơn thông báo về phương án này và không ai có ý kiến gì.
Bốn tháng trôi qua.
Khi Arthur dẫn đầu Quân đoàn 4 đến căn cứ vũ trang mới xây dựng gần hành tinh Chức Nữ, Yến Tuyết Sơn đã đích thân thẩm tra xong tất cả các đối tượng.
Anh nhắn thông báo chung: Hai ngày nữa sẽ có kết quả.
Ngày cuối cùng.
Yến Tuyết Sơn hiếm khi không phải ra ngoài đi xem mắt, anh muốn nghỉ ngơi trọn vẹn, đang tự mình nấu cơm thì quản gia AI báo có khách.
Yến Tuyết Sơn mở camera giám sát kiểm tra.
Ồ, là Arthur.
Arthur nở nụ cười rạng rỡ bước vào cửa: "Sư phụ, em vừa chuyển đến căn cứ, tiện thể ghé qua chào ngài một tiếng. Haha. Hahaha." Hắn biết rõ nụ cười hiện tại của mình đang vô cùng cứng nhắc. "Nhà ở căn cứ vẫn chưa sửa sang xong, em có thể ở tạm chỗ ngài vài ngày không? Em chỉ mượn chỗ ở vài hôm thôi."
Yến Tuyết Sơn: "?"
Anh không vui cau mày: "Cậu là sĩ quan chỉ huy, bỏ bê nhiệm vụ chạy ra ngoài thế này coi sao được? Mau cút về cho tôi!"
Arthur nhanh như chớp lách người vào, cẩn thận nói: "Vậy đợi đến khi ngài công khai người ngài chọn trong danh sách xem mắt được không ạ? Em muốn biết người ngài chọn là ai."
Không nghi ngờ gì nữa, Arthur là một quân nhân thiết huyết, từ "dịu dàng" vốn chẳng liên quan gì đến hắn. Nhưng ánh mắt Arthur lúc này lại khiến Yến Tuyết Sơn vô thức nhớ về thời niên thiếu. Nhà hàng xóm có chú chó đẻ một ổ cún con, anh từng xem qua một lần, trong đó có một con đặc biệt hợp ý. Chú cún đó đã chạy đến nằm lăn ra trước mặt anh, lộ bụng, vẫy đuôi, còn chủ động lấy cái đầu đầy lông xù cọ vào lòng bàn tay anh xin được xoa đầu, luôn nhìn anh bằng đôi mắt ướt sũng đầy đáng yêu.
Dưới ánh nắng màu lam phấn lãng mạn của hành tinh Chức Nữ, Yến Tuyết Sơn rất bình thản nói: "À, việc đó hả — —"
"Tôi chọn xong rồi."
"Tôi chọn cậu."
Anh nói. Nói trước. Nói một cách gọn gàng dứt khoát.
Arthur ngẩn người, vẻ mặt không thể tin nổi.
Yến Tuyết Sơn vì ánh nắng quá chói chang mà hơi nheo mắt, anh gật đầu, rất hài lòng với lựa chọn của mình, vẻ mặt lạnh lùng nhạt nhẽo nhưng đầy sự đương nhiên: "Cậu là tốt nhất. Đương nhiên là tôi phải chọn người tốt nhất rồi."
Hoàn hồn lại.
Cảm giác thượng đẳng tràn ngập trong lồng ngực Arthur, điên cuồng bành trướng. Sự tự tin trong hắn lập tức quay trở lại toàn bộ.
Hắn không kìm được bản thân, khóe miệng tự chủ nhếch lên. Cơ thể hắn cũng tự ý hành động, nhào tới ôm chặt lấy Yến Tuyết Sơn!
Lời tác giả:
Arthur nhiều năm sau: Vợ ơi, kể lại cho em nghe câu chuyện anh đã chọn trúng em trong một đống "liếm cẩu" kia một lần nữa được không? [Ánh mắt cún con long lanh]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
