Vì khu vực lân cận sắp xây dựng căn cứ quân sự, vấn đề an toàn nơi đây coi như đã được giải quyết triệt để, mấy tên hải tặc vũ trụ hoàn toàn không còn là mối bận tâm.
Xét trên nguyên tắc, anh cũng chẳng cần thiết phải lắp đặt pháo đài bắn tỉa làm gì nữa.
Ông chủ tiệm linh kiện cơ giáp khuyên anh nên tiết kiệm tiền, đừng mua làm chi. Lời khuyên này không hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt, mà vì Yến Tuyết Sơn vốn xuất thân là quân nhân, lỡ sau này anh phát hiện mình bị "hố" mà quay lại đập nát tiệm của ông ta thì quả là đại họa. Đây là cửa tiệm tổ truyền, ông ta vẫn còn muốn giữ gìn và tiếp nối gia nghiệp này.
Yến Tuyết Sơn nghe vậy liền bỏ ý định mua sắm.
Thế nhưng trong lòng anh lại thấy ngứa ngáy khó tả.
Anh nghĩ, đây chắc vẫn là di chứng của hội chứng cựu chiến binh. Không lái cơ giáp khiến cảm giác an toàn của anh giảm sút đáng kể, không cầm súng bắn tỉa lại càng giảm thêm một đoạn, nếu đến cả súng cũng không có, anh sợ rằng mình sẽ chẳng thể ngủ ngon.
Cho đến tận bây giờ, mỗi đêm đi ngủ anh vẫn phải để một khẩu súng lục bên cạnh. Khi đi bộ, cánh tay phải thường ngày không hề vung vẩy mà luôn đặt ở vị trí thắt lưng, ngay sát bao súng, sẵn sàng rút ra chiến đấu bất cứ lúc nào.
Tuy vậy, Yến Tuyết Sơn vẫn không về nhà tay không. Đã cất công vào thành một chuyến, thôi thì cứ mua tạm vài thứ khác.
Anh xách một chiếc TV màn hình gập về nhà.
Trên đường đến trạm tinh tế, anh đi ngang qua một cửa hàng đồ ngọt. Anh nhìn thấy một đứa bé đang khóc lóc đòi mẹ mua cho cây kem ốc quế cuối cùng.
Yến Tuyết Sơn liếc nhìn, rồi mua luôn phần kem đó. Đứa bé nhìn anh như thể vừa bị sét đánh trúng, còn Yến Tuyết Sơn thì lạnh lùng bước đi.
Anh vừa đi vừa ăn.
Ký ức trước khi vào cô nhi viện anh đã quên gần hết. Tại cô nhi viện, chỉ cần ăn no mặc ấm đã là hạnh phúc, đồ ngọt vốn là thứ xa xỉ. Sau này khi được cha nuôi nhận nuôi, để tránh việc bị trả lại trại, anh không bao giờ làm những việc khiến người lớn thấy phiền phức hay cho rằng mình yếu ớt, nên anh luôn nói mình không thích thạch hay bánh ngọt.
Về sau, khi gia nhập quân đội làm sĩ sư điều khiển cơ giáp, cần phải kiểm soát nghiêm ngặt thể năng và cơ bắp, anh lại càng không bao giờ ăn bất cứ thứ gì ngoài thực đơn chuyên gia dinh dưỡng đề cử.
Chỉ duy nhất vào ngày sinh nhật mỗi năm.
Tại phòng nghỉ của anh và Arthur, Arthur sẽ chuẩn bị bánh ngọt để chúc mừng sinh nhật riêng cho anh, lúc đó anh mới lần đầu tiên nếm thử đồ ngọt một cách có ý thức.
Thực ra, anh khá thích nó.
Kết quả là giờ đây khi đã giải ngũ, anh vẫn rập khuôn thực đơn thời quân đội.
Anh từng thử học vài công thức nấu nướng trên mạng, nhưng thấy các bước hơi rườm rà nên muốn tinh giản một chút, thế là mỗi lần làm vậy anh đều thất bại thảm hại. Sau đó, anh rút kinh nghiệm và cứ làm đúng y hệt công thức.
Anh nghĩ, có lẽ mình nên thả lỏng hơn, đi hưởng thụ cuộc sống của một người bình thường.
Nhưng mà, cuộc sống của người bình thường là như thế nào?
Yến Tuyết Sơn không rõ lắm.
Khi còn bé anh ở cô nhi viện, thời thiếu niên bị cha nuôi huấn luyện quân sự, trưởng thành trực tiếp tòng quân, rồi sau đó giải ngũ.
Vì vậy, anh mới mua TV về nhà, định kết nối mạng để xem phim, xem tin tức, tìm hiểu thời sự, và cũng là để xem mình nên chuyển đổi cách sống như thế nào.
Không lâu sau đó.
Yến Tuyết Sơn nhìn thấy Arthur trên đài tin tức trung ương của Liên tinh.
Arthur mặc quân trang thượng tướng, ống kính đặc tả gương mặt hắn, thần sắc kiên nghị, chỉn chu không một chút sơ hở. Hắn không cần nhìn kịch bản mà dõng dạc đọc bài diễn thuyết diệt trừ hải tặc đầy dũng cảm, chính nghĩa lẫm liệt:
"Sau khi chiến tranh kết thúc, Liên tinh Ngân Hà vốn dĩ nên đạt được hòa bình, nhưng vẫn còn những kẻ hải tặc vũ trụ thừa dịp loạn lạc quấy phá, khiến quần chúng không thể yên ổn sinh sống."
Dứt lời, Arthur đứng nghiêm, thẳng lưng, thực hiện một nghi thức quân sự chuẩn mực về phía ống kính.
Mặc dù hệ Ngân Hà hiện đã thống nhất, nhưng gần hai trăm năm thời cuộc hỗn loạn, chiến tranh liên miên đã khiến quốc gia trăm ngàn lỗ thủng, nạn cướp bóc hoành hành.
Trước kia khi còn trong quân đội, Yến Tuyết Sơn từng nghe nói, lúc đó Liên tinh Ngân Hà có hai nghìn tỷ dân, trong đó khoảng một trăm triệu là hải tặc vũ trụ, cứ khoảng hai mươi nghìn người lại có một tên là hải tặc vũ trụ.
Thậm chí lúc còn ở cô nhi viện, anh đã từng gặp vài đứa trẻ nói rằng sau này muốn làm hải tặc vũ trụ. Nạn cướp bóc hoành hành đến mức độ nào có thể thấy rõ, đặc biệt là tại các khu vực từng do Đế quốc cũ kiểm soát lại càng hung hãn.
Hơn nữa, không chỉ là hải tặc vũ trụ do chiến tranh dẫn đến, sau khi Đế quốc Ngân Hà cũ sụp đổ, một số tàn quân không chịu đầu hàng, không muốn bị thu biên đã bỏ trốn rồi trở thành "hải tặc vũ trụ", sửa quân thành phỉ, cố gắng gây rối cho chính quyền mới. Phần lớn đều giương cao khẩu hiệu bảo tồn "mồi lửa" cho Đế quốc cũ, mưu đồ một ngày nào đó quay trở lại.
Yến Tuyết Sơn bị sự "lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ" trong bài diễn thuyết của Arthur cảm hóa, anh nghiêm túc suy nghĩ một chút — Hành tinh Chức Nữ đúng là một điểm chọn căn cứ quân sự không tồi.
Nơi này nằm ở vùng nội địa của Liên minh Ngân Hà, nhưng lại cách xa Đế tinh, nằm ở đoạn cuối trong tầm kiểm soát của chính quyền liên tinh.
Vì hẻo lánh nên cơ bản không chịu ảnh hưởng của chiến tranh, trông như thế ngoại đào nguyên, nhưng cũng vì thế mà rất thích hợp để hải tặc vũ trụ phát triển.
Nhưng nếu xây dựng đường hàng hải tàu vũ trụ tại đây, thiết lập các điểm nhảy vọt không gian, thì xét từ góc độ quân sự, đây là nơi cực kỳ phù hợp để làm căn cứ.
"Chọn không tệ."
Yến Tuyết Sơn khoanh tay trước ngực, nhìn Arthur trong TV, tỏ ý tán thưởng.
Nếu suy nghĩ sâu hơn một chút.
Thân phận con trai Tổng thống của Arthur đã công khai, dù chiến công của hắn là hàng thật giá thật, nhưng cũng khó tránh khỏi việc khiến người khác bàn tán.
Lúc này chọn chiến lược "lấy lui làm tiến", rời xa vòng xoáy quyền lực trung ương, đến các khu vực hẻo lánh để tiếp tục tích lũy chiến tích cũng rất không tồi.
Thượng tướng hai mươi lăm tuổi đã là chuyện xưa nay chưa từng có, đây là kết quả đặc thù của thời đại chiến tranh. Nếu ở thời bình, hắn tuyệt đối không thể thăng chức nhanh như vậy, bước tiếp theo hắn cần phải làm gì chắc đó, củng cố quân quyền trong tay.
Không hổ là Arthur, suy nghĩ thật thấu đáo.
Yến Tuyết Sơn nghĩ.
Bên này buổi truyền hình trực tiếp vừa kết thúc, Yến Tuyết Sơn lập tức nhận được tin nhắn thoại từ Arthur. Người thượng tướng vừa nãy còn đoan trang nghiêm túc trên truyền thông giờ đây lại biến thành một thanh niên đầy vẻ ngại ngùng, ấm áp và phấn khích: "Sư phụ, em sắp điều chức đến hành tinh Chức Nữ rồi!"
"Phía trên giao cho em nhiệm vụ thanh trừ hải tặc vũ trụ trong nội bộ Liên tinh Ngân Hà, ít nhất phải đóng quân ở đó mười năm!"
Cái vẻ phấn khích không thể che giấu đó, như thể nơi hắn sắp tới không phải thâm sơn cùng cốc, mà là một đại đô thị phồn hoa.
Yến Tuyết Sơn: "......"
Không, vẫn thấy không đúng lắm.
Yến Tuyết Sơn đáp: "Tôi biết rồi, tôi đang xem tin tức đây."
Arthur nói: "Ngài xem rồi thì tốt, vậy em không cần lặp lại cho tốn lời. Vậy, em còn một chuyện rất quan trọng nữa muốn nói với ngài —"
"Sư phụ, việc em hỏi ngài có muốn kết hôn với em không là em nói thật lòng. Chỉ là, lúc đó do vội vàng quá, em chưa chuẩn bị đầy đủ, nay em xin được nhắc lại với ngài lần nữa."
Yến Tuyết Sơn sững sờ.
Arthur tiếp tục nói, giọng hắn cực kỳ dịu dàng: "Nhưng em biết, ngài không thích chính trị. Mà em lại ở quá gần trung tâm chính trị, khẳng định sẽ khiến ngài có nhiều băn khoăn."
"Hơn nữa, ngài có thể sẽ lấy lý do ly thân hai nơi để từ chối em, nhưng giờ em đã sắp tới đó đóng quân rồi."
"Ngài có thể tiếp tục ở nông trường dưỡng lão làm ruộng, còn em từ căn cứ quân sự mới đi thăm ngài cũng thuận tiện và nhanh chóng hơn nhiều so với việc đi từ Đế tinh."
"Khoảng cách không còn là vấn đề nữa."
Arthur thở dài một hơi thật dài, như thể đang trút bỏ sự khẩn trương, vô cùng mềm nhẹ nói: "Mời ngài hãy cân nhắc thật kỹ lời cầu hôn của em nhé."
"Em còn hai tiếng nữa là về đến nhà, sau khi về tới nơi, em sẽ gửi cho ngài tài liệu mà những ngày qua em đã chỉnh lý xong, đó là thông tin gia đình của em, cùng với tình hình tài chính cá nhân các loại."
"Ngài có thể xem qua. Tất cả đều là số liệu chân thực đã qua luật sư giám định, tuyệt đối không giả dối."
Arthur dùng giọng điệu như sắp ra trận quyết tử nói:
"Sư phụ, đến lúc đó đợi em tới hành tinh Chức Nữ, lại mời ngài cho em biết câu trả lời!"
Yến Tuyết Sơn suy nghĩ một chút, nghĩ lại nghĩ, rồi lại nghĩ thêm lần nữa, đáp lại một chữ:
"Ồ."
Hai tiếng sau.
Arthur còn thực sự gửi cho anh một phần tài liệu, thời gian đọc dự tính của phần mềm đọc tài liệu là một tiếng!
Yến Tuyết Sơn chưa đọc ngay.
Anh cho rằng hiện tại mình đã đồng ý xem mắt với Arthur rồi.
Chết thật chứ......!
Thế mà lại là thật.
Xem mắt, tức là đôi bên cùng tìm hiểu nhau.
Đã Arthur gửi cả tình trạng tài chính cho anh rồi, với tư cách là bên còn lại trong buổi xem mắt, anh đương nhiên cũng phải gửi tình trạng tài chính của mình cho Arthur, như vậy mới tính là công bằng.
Tài sản của anh không nhiều, tư liệu chắc cũng dễ chỉnh lý.
Chỉ là không ngờ Arthur còn tìm cả luật sư để làm công chứng, vậy mình có cần tìm một người không nhỉ? Nhưng để tìm được một người phù hợp giúp đỡ nhanh như vậy hơi khó.
Yến Tuyết Sơn trầm tư mười phút.
Anh quyết định liên lạc với một người bạn cũ trong quân đội tên là Lâm Kỳ, biệt danh "Vạn Sự Thông". Người này giao tế rộng khắp, ngay cả một người lập dị cô độc như anh mà cũng có vài phần giao tình, đủ thấy lợi hại đến mức nào.
Chỉ cần là chuyện nhân mạch, tìm hắn là nhất định giải quyết thỏa đáng.
Yến Tuyết Sơn mở danh bạ: 【 Lâm Kỳ, có đó không? 】
Lâm Kỳ rep ngay lập tức: 【 Có đây, thật bất ngờ là Lão Yến cậu lại chủ động tìm tôi, chúng tôi còn tưởng cậu đã bốc hơi khỏi nhân gian rồi chứ! Cậu vẫn còn sống sao? 】
Yến Tuyết Sơn: 【 Còn sống. 】
【 Tôi tìm cậu có việc. 】
Yến Tuyết Sơn: 【 Cậu có biết vị luật sư nào đáng tin cậy có thể tạm thời làm công chứng tài sản cho tôi không? 】
Anh bổ sung thêm: 【 Công chứng tài sản trước hôn nhân. 】
Lâm Kỳ: 【 Cậu muốn kết hôn rồi?!!!!!! 】
【 Vậy Arthur thì sao? 】
Yến Tuyết Sơn cảm thấy rất cạn lời.
Anh định viết "Chính là với Arthur..." nhưng chợt nhận ra mình đâu có muốn kết hôn với Arthur. Vẫn chỉ đang ở giai đoạn xem mắt mà thôi.
Anh xóa đi, viết lại: 【 Chưa muốn kết hôn, chỉ là xem mắt thôi. Tôi đang muốn tìm người kết hôn. 】
Lâm Kỳ: 【 Làm tôi sợ chết khiếp, chỉ là xem mắt thôi hả? Cậu thế mà lại công khai đi xem mắt sao? Trời ạ, tôi cứ tưởng cậu và Arthur là một đôi, còn nghĩ rằng chiến tranh kết thúc là hai người sẽ đi kết hôn chứ. Kết quả cậu lại giải ngũ rồi biến mất, ngay cả Arthur cũng không biết, hắn đã thất hồn lạc phách mất mấy ngày. Tôi cứ tưởng hai người chia tay rồi. 】
Yến Tuyết Sơn: 【 ? 】
【 Lúc ở trong quân đội, tôi và hắn luôn là đồng đội, không phải tình nhân. 】
Yến Tuyết Sơn: 【 Tôi có tìm một công ty xem mắt, nhưng đối tượng họ sắp xếp cho tôi hỏng bét quá, không quá phù hợp. 】
Lâm Kỳ: 【 Vậy thì chả hỏng bét! Công ty xem mắt phổ thông sao mà tìm được người xứng với cậu? Cậu có ghi quân hàm trước khi giải ngũ vào không đó? 】
Yến Tuyết Sơn: 【 Không ghi. Ghi vậy không tiện lắm. Có công ty xem mắt cao cấp nào không? 】
Lâm Kỳ: 【 Haha, không có đâu! 】
【 Nhưng tôi có thể giúp cậu hỏi thăm những người xung quanh! Rất nhiều người thấy hứng thú với cậu, nếu không phải vì mọi người cứ tưởng cậu đã "tốt" với Arthur rồi, thì đã sớm có người hỏi rồi. 】
【 Cậu gửi yêu cầu xem mắt cho tôi đi. À đúng rồi, luật sư công chứng tài sản tôi cũng sẽ tìm giúp cậu, lát nữa tôi gửi phương thức liên lạc cho. 】
【 Chuyện này cứ giao cho tôi. 】
【 Tiêu đề tôi cũng nghĩ giúp cậu luôn rồi: Cựu thần bắn tỉa, online tuyển bạn đời. Hahahaha. 】
Lời tác giả: Arthur — người đầu tiên nhận được tin Yến Tuyết Sơn đi tìm bạn đời: (Phun máu).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
