Phùng Vân Hi đứng trên sân khấu, cô cười rạng rỡ ấm áp như ánh mặt trời ban trưa rồi nói: "Tôi sẽ cố gắng đứng ở bên cạnh anh ấy, cố gắng để xứng đôi với anh ấy, bởi vì anh ấy xứng đáng có được người tốt hơn tôi bây giờ. Vì anh ấy, tôi sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Thế nên, mong mọi người đừng tiếp tục hỏi người nhà anh ấy có suy nghĩ gì hay có biết gì về chuyện của chúng tôi không nữa. Còn về việc đóng phim, tôi đã từng nói là tôi sẽ bước lên đỉnh vinh quang để nói cho cả thế giới biết rằng: tôi yêu anh ấy, tôi sẽ nắm tay anh ấy đi hết cuộc đời này!"
Beta-er: Y Phi và Nhạc Dao
Phùng Vân Hi vừa nói vừa khóc, cảm xúc của cô cứ thế vỡ òa. Chỉ khổ cho Thẩm Tử Mặc, cả đời anh chưa từng rơi vào trường hợp như vầy nên không biết giải quyết ra sao, chỉ phải liên tục dỗ dành cô.
Thật ra anh rất muốn nói một câu: "Nếu em không muốn đi thì chúng ta không đi nữa" nhưng anh không làm được. Nếu như anh có thể hạ quyết tâm, thì anh và Phùng Vân Hi sẽ không rơi vào tình trạng này.
Trên đường về nhà, Phùng Vân Hi ngồi cạnh ghế lái, tóc tai lộn xộn, vành mắt cũng hồng hồng, nhìn vô cùng đáng thương.
Tim Thẩm Tử Mặc như thắt lại.
Lúc dừng đèn đỏ, Thẩm Tử Mặc không biết phải làm như thế nào liền hỏi: "Em muốn hái sao trên trời không?"
Phùng Vân Hi bị vẻ mặt của anh chọc cười, sau đó cô thuận miệng bảo: "Được thôi, anh muốn tặng cho em ngôi sao nào? Chỉ em xem với."
Thẩm Tử Mặc đưa tay xoa đầu nhỏ của cô, vò tóc cô rối nùi. Chỉ cần nhìn thấy cô cười là anh đã rất vui vẻ rồi.
Anh muốn cùng cô đi trên đoạn đường này, muốn nhìn cô nở nụ cười xán lạn khi đứng trên bục trao giải, nhưng anh chưa từng ngờ tới việc bản thân đã trở thành ràng buộc đối với cô. Anh không biết mình nên vui vẻ hay khổ sở vì cô khóc đây.
Sau khi soạn xong nội dung tin nhắn rồi gửi đi, Thẩm Tử Mặc nói: "Chờ anh gửi vị trí cụ thể của ngôi sao đó cho em nhé?"
Phùng Vân Hi càng cười vui vẻ hơn, cô hôn lên má anh: "Thẩm tiên sinh, anh chờ em được không? Nhất định sẽ có một ngày em sẽ đứng bên cạnh anh mà không cần phải băn khoăn gì hết!"
Cô dịu dàng nhìn Thẩm Tử Mặc. Đối với cô, ước mơ rất quan trọng, nhưng so với Thẩm Tử Mặc thì nó trở nên bé nhỏ không đáng kể!
Thẩm tiên sinh, có một loại tình yêu chính là trong lúc người ta không chú ý tới thì nó đã sâu đến tận xương tủy, chảy xuôi theo dòng máu. Em nghĩ ý nghĩa của việc em được sống lại, chính là để đuổi kịp anh.
Thẩm Tử Mặc dịu dàng nhìn cô: "Anh vẫn luôn ở đây!"
Khi hai người về đến nhà, Phùng Vân Hi nhất quyết không chịu đi vào. Cô liên tục sửa lại đầu tóc mình, còn hỏi Thẩm Tử Mặc: "Vành mắt em còn đỏ không?"
Thẩm Tử Mặc không trả lời mà nắm lấy tay cô.
Tâm tình Phùng Vân Hi liền thả lỏng, sau đó cùng Thẩm Tử Mặc đi vào.
Vì Thẩm Tử Mặc đã gọi điện thoại về nhà từ trước, nên thức ăn mà quản gia Chu chuẩn bị đều là các món ăn thanh đạm.
Hai người ngồi cạnh nhau, Phùng Vân Hi không ăn cơm mà chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Tử Mặc: "Đêm nay đôi ta có thể nói chuyện phiếm suốt đêm không?"
Thẩm Tử Mặc từ chối: "Không được. Ngày mai em phải dậy sớm rồi còn phải lên núi nữa."
Địa điểm quay đầu tiên của Cửu Thiên Kiếm là ngọn núi trong thành phố A. Tuy nói là ở thành phố A, nhưng đi thêm một đoạn là đến thành phố C rồi.
Phùng Vân Hi có chút thất vọng gật đầu: "Vâng..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)