Cô chỉ phải tách ra khỏi anh một khoảng thời gian mà đã cảm thấy khó chịu đến như vậy, sao kiếp trước anh có thể chịu đựng khi cô rời đi không chút lưu luyến chứ?
Dọc theo đường đi, Phùng Vân Hi nói không ngừng nghỉ: "Thẩm tiên sinh, hôm nay Chu Hạo Hiên tỏ tình với Tiếu Lỵ đó, nhưng cậu ta quá ngốc. Còn nữa, không biết có phải vì lâu quá chưa vào đoàn làm phim hay không mà em lại cảm thấy sợ hãi khi phải vào đoàn làm phim vào ngày mai. Anh nghĩ em có nên nói chuyện này với anh Chu không?"
Một người nói, một người phụ hoạ, thỉnh thoảng sẽ trả lời cho đến lúc họ đến xe thì anh mới đặt cô xuống, nghiêm túc sửa sang lại quần áo cho cô: "Mấy ngày nữa trời sẽ trở lạnh, lúc em ngủ nhớ mặc nhiều quần áo, đừng để bị cảm."
: Nhạc Dao
Beta-er: Rika Rin
Trên đường đi đến studio của Tiếu Lỵ, Hứa Chu nói: "Người ngoài cuộc không nên nhúng tay vào chuyện tình cảm của người khác, cùng lắm thì giúp chút đỉnh khi có sóng gió, cho dù là hai người là bạn nhau cũng vậy thôi."
Phùng Vân Hi chống cằm: "Nhưng Chu Hạo Hiên ngốc nghếch kia có thể thành công không?"
"Trước tiên, em phải xác nhận tâm ý của Tiếu Lỵ đã. Nếu cô ấy không có ý với Chu Hạo Hiên, em lại giúp cậu ấy mà họ không thành đôi thì sau này cả ba bọn em sẽ lúng túng lắm, khó lòng làm bạn với nhau nữa." Hứa Chu nói.
"Tôi nói cho cô nghe, lúc tôi mới gặp Vân Hi ấy, cô nàng cứ tỏ vẻ bản thân là thần tiên tỷ tỷ, như kiểu ta không muốn nói chuyện với những tên người phàm ngu ngốc các ngươi ấy. Không biết sau này cô ấy đã được ai thông não mà lại khiến người khác thích." Chu Hạo Hiên hưng phấn nói.
Tiếu Lỵ đang ăn bánh rán cũng gật đầu, trả lời qua loa: "Do lúc ấy anh chưa thân với cô ấy thôi."
Chu Hạo Hiên nghe Tiếu Lỵ trả lời liền kích động, đây là một bước tiến không nhỏ đấy, cậu phải tiếp tục cố gắng thôi: "Đúng đúng, tôi cũng nghĩ như thế, nên bây giờ tôi thành anh em của cô ấy rồi. Còn hai người quen nhau như nào vậy? À, Weibo của cô là gì thế? Để tôi follow cô luôn."
Phùng Vân Hi đang đứng ngoài cửa: "..." Ừ, không trách được cậu luôn độc thân. Thì ra là do chỉ số EQ thấp lè tè này.
Tiếu Lỵ vừa ngẩng đầu lên là đã thấy Phùng Vân Hi, cô kích động đến mức suýt khóc. Ai đó làm ơn mang tên bệnh tâm thần này đi giùm tôi đi mà.
Chu Hạo Hiên nghĩ sao mà đi bàn luận về Phùng Vân Hi với cô vậy trời? Tôi quen Phùng Vân Hi từ lúc học đại học đấy, còn anh chỉ mới quen cô ấy thôi.
Hứa Chu nhẹ nhàng ho một tiếng: "Khụ, Tiếu Lỵ, tôi muốn bàn mấy chuyện công việc với cô. Nếu cô rảnh thì ra đây đi."
Lúc Hứa Chu mới ký hợp đồng với Phùng Vân Hi là anh ta đã biết Tiếu Lỵ. Khi ấy, mỗi ngày Tiếu Lỵ đều tập luyện chung với Phùng Vân Hi, Phùng Vân Hi còn định bảo anh ta ký hợp đồng với Tiếu Lỵ. Chỉ là, không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì mà Tiếu Lỵ lại không đóng phim nữa.
"Được chứ." Nói xong, Tiếu Lỵ liền đứng dậy, chào Phùng Vân Hi bằng ánh mắt rồi đi ra ngoài với Hứa Chu.
Phùng Vân Hi chậm rãi đi vào phòng, kéo cái ghế xoay tới rồi ngồi lên nó: "Cậu nói chuyện với cô ấy từ sáng đến giờ hả?"
Chu Hạo Hiên đắc ý đáp: "Đúng vậy, cô không thấy hiệu quả của nó sao?"
"Quản lý của cậu giúp cậu có được thành tựu của ngày hôm nay đúng là không dễ dàng gì, tôi thật lòng thương tiếc cho anh ấy."
"..."
Phùng Vân Hi chưa trải nghiệm chuyện này nên không biết nói gì. Tuy cô không biết nói gì nhưng cũng biết cách theo đuổi của Chu Hạo Hiên không đúng nên cô quyết định khích cậu: "Vì tôi xem cậu là anh em nên mới nói cho cậu nghe điều này nhé. Gần đây, có rất nhiều người theo đuổi Tiếu Lỵ đó, hình như có cả một vị ảnh đế nữa."
Chu Hạo Hiên: Σ( ° △°|||)︴...
"Đều tại cô hết. Nếu không phải cô làm cho cái Hiệp Hội Trao Thưởng gì đấy bị đóng cửa thì bây giờ cũng là ảnh đế rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)