Trừ Bạch gia, có thể nói trong thôn đâu đâu cũng là không khí vui mừng, rất nhiều người đều cầm giấy đỏ tìm thôn trưởng viết câu đối xuân. Mạch Tuệ cũng chuẩn bị góp vui, nàng lấy hai tờ giấy đỏ từ nhà Uông đại nương chạy tới nhà thôn trưởng.
Lúc Mạch Tuệ đi đã khá trễ, không còn bao nhiêu người, bóng người gầy yếu của thôn trưởng ngồi trong sân, trước mặt bày biện giấy bút, phía sau ông ấy là căn nhà gỗ cô độc.
Mạch Tuệ nở nụ cười đi vào: "Thôn trưởng gia gia, cháu cũng tới viết câu đối xuân."
"Ồ, được." Thôn trưởng nhìn thấy nàng lập tức lại nhấc bút lông lên chấm một chút mực nước, sau đó nét chữ mạnh mẽ có lực, uyển chuyển như rồng lượn đã rơi lên giấy đỏ.
Mạch Tuệ chậc chậc khen ngợi: "Thôn trưởng gia gia, nét chữ này của ông không đi dạy học thì thật đáng tiếc."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


