Ánh mắt của hắn ta không nhịn được lướt qua bên cạnh, bây giờ Tuệ Nhi đã không còn gầy trơ cả xương như lúc tới xin màn thầu vào tháng trước.
Trên mặt nàng có thêm chút thịt, quai hàm cũng tròn trịa hơn không ít, nhìn qua như vậy hàng mi dày rậm như hai cây quạt, chớp chớp, miệng bị cháo nóng làm hồng hồng, phong thái thiếu nữ ngây thơ lộ ra rõ ràng.
Trong lòng Tôn Nhị Ngưu hơi nóng lên, hắn ta vội vàng dời mắt, không dám nhìn nữa.
Ăn cơm xong, Mạch Tuệ trở về viện tử của mình, bỏ thuốc giải do Hoa đại phu phối vào trong giếng và thùng nước để trung hòa độc tính, sau đó mới xối hai thùng nước này xuống khoảng đất trống sau nhà.
Mấy ngày nay nước ăn uống vẫn lấy từ một điểm cố định là giếng nước trong thôn. Hai đứa nhỏ đã ôm thỏ dẫn ngỗng lớn ra ngoài kiếm ăn, Mạch Tuệ khiêng đòn gánh chuẩn bị tới giếng nước trong thôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)