Tôn Đại Ngưu nhìn muội muội hàng xóm ngày thường dịu dàng, trên môi luôn mang nụ cười yếu ớt, giờ đây chẳng khác nào sát thần quyết đoán mạnh mẽ, hắn ta cảm thấy bản thân như được quen biết nàng thêm lần nữa.
Hơn nửa đêm còn ồn ào như thế, thôn dân xung quanh đều cầm đuốc chạy sang, Triệu đại thẩm và Lưu đại mụ là một trong các thôn dân thích hóng hớt nhất cũng phấn khởi chạy đến. Triệu đại thẩm giơ cây đuốc để sát vào cái người đang bị trói trên đất, sau khi nhìn kỹ bèn thốt lên: "Ơ! Đây chẳng phải Vương thị đó sao, Bạch gia giàu có như vậy mà cũng ra ngoài làm trộm à!"
Nói móc mỉa xong, nàng ta còn không chê chuyện ồn ào, bồi thêm một câu: "Để ta gọi người của Bạch gia tới, xem bà tử của nhà họ đi trộm đồ!"
Mạch Tuệ nhẹ nhàng nhìn bóng lưng của Triệu đại thẩm một chút, khóe miệng khẽ cong lên, đốm lửa bập bùng in trong mắt nàng, chẳng khác nào cơn giận đang thiêu đốt trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

