Đúng lúc này một cơn gió thổi qua, cánh cửa gỗ kêu lên "kẽo kẹt" sau đó khép lại, Vương thị quay phắt đầu lại nhưng chẳng nhìn thấy gì hết. Mặt trăng trên trời đã bị tầng mây che khuất, gió lạnh gào thét khiến bầu không khí trong sân càng thêm âm trầm, khiếp người.
Trên lưng Vương thị chảy mồ hôi lạnh, bà ta mở to hai mắt, biểu hiện căng thẳng nhìn chằm chằm khắp sân, nhìn một lúc lâu mới bắt đầu dợm bước. Đúng vào lúc này, một tiếng "bà ngoại" âm trầm vang lên phía sau lưng bà ta.
Vương thị hoảng hốt, quay người lại, bất ngờ nhìn thấy Mạch Tuệ đứng ở trong sân, bà ta lập tức sợ hãi đến nỗi đôi chân mềm nhũn, suýt nữa ngã lăn ra đất.
"Bà ngoại, đêm hôm khuya khoắt bà còn ở trong sân nhà ta làm gì thế?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)