Lưu đại mụ không quá tin: “Ta sống mấy chục năm rồi nhưng chưa bao giờ ăn thứ này, cháu đào đi, nhưng mà đừng đào xuống mảnh ruộng ở bên dưới, mảnh ruộng bên dưới không phải của nhà ta, đến lúc đó sợ là người ta sẽ nổi cáu với cháu đấy.”
Mạch Tuệ sửng sốt, có chút ngượng ngùng gãi đầu: “Cháu không biết đây là ruộng của nhà bác, cháu thấy trên ruộng không trồng hoa màu gì nên mới đào.”
Lưu đại mụ cũng không phải một người có lòng dạ hẹp hòi, bà ấy sang sảng bảo: “Không sao đâu, coi như là xới đất giúp bác luôn, cháu muốn đào bao nhiêu thì cứ đào, bác đi về trước để nấu cơm đây.”
“Cảm ơn Lưu đại mụ, đợi lát nữa cháu nấu rau dại xong thì sẽ mang một bát qua cho bác nếm thử món mới.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
