Mạch Tuệ đành phải ôm nó đi ra ngoài tản bộ, Mạch Lạp cũng ôm thỏ nhảy nhót đi theo sau Mạch Tuệ.
Vừa bước ra khỏi sân, ngỗng lớn đã hưng phấn kêu lên, vỗ mạnh hai cái cánh đến mức lông tơ bay loạn xạ.
Mạch Tuệ cảnh cáo nó: “Muốn xuống thì cũng được, nhưng thứ nhất, không được mổ người bừa bãi, thứ hai không được chạy loạn xuống ruộng của người khác.”
Người ta thường nói chỉ số thông minh của ngỗng tương đương với một đứa trẻ bốn đến năm tuổi, huống chi đây còn là ngỗng lớn mà hệ thống khen thưởng, lại càng thông minh hiểu tiếng người hơn. Mạch Lạp và Mạch Cốc nghe hiểu được lời nàng nói nên Mạch Tuệ cũng tin rằng nó có thể nghe hiểu được.
Quả nhiên ngỗng lớn gập nhẹ cần cổ dài ngoằng của nó hai phát, xem như gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
