Người thật sự không thấy nữa.
Toàn bộ nhà hàng đã bị lật tung lên, ngay cả nồi nấu ở bếp cũng bị lât ra xem, mà vẫn không thấy bóng dáng Khương Tố Oánh.
Giữa ban ngày ban mặt, một người sống sờ sờ không thể tự dưng biến mất.
Ông chủ người Nga bị chỉa súng vào đầu, hai chân run rẩy, suýt nữa thì tiểu ra quần, sợ hãi đến mức tiếng Hán càng không lưu loát: “Không, không có mấy đường. Nhưng, có, cửa sau.”
Đúng vậy, nhà hàng Tháp Tư Lộ có một cửa sau nhỏ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)