Lần đầu tiên Liêu Hải Bình cảm nhận được sự thỏa mãn. Con người thật sự nên lập gia đình, nếu không sẽ cô đơn trống trải, ngày đêm chỉ biết bận rộn. Sống và chết cũng không có gì khác biệt, còn gì thú vị nữa?
Ba chữ nói ra lạnh lùng, nghe bên tai người khác cũng thiếu đi chút ấm áp, lạnh lẽo. Nhưng đối với Liêu Nhị gia mà nói, đã là một lời hứa hẹn như muốn lấy cả tâm can ra.
Trong xe im lặng một lúc lâu.
Khương Tố Oánh thì thào gọi hắn: “Nhị gia.”
Giọng cô bị hôn đến khàn, âm thanh bật ra rất thấp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)