Tần Du cũng rất sẵn lòng dọn qua đó, vừa tránh được việc phải chung đụng trong đại trạch, vừa thuận tiện cho việc rời khỏi nhà họ Tống sau này.
Đại thái thái cân nhắc một hồi rồi nói: "Để một mình Nhã Vận dọn qua đó thì thật không thỏa đáng. Dù sao cũng phải đợi Thư Ngạn trở về, làm lễ cúng ông Công ông Táo, bày tiệc rượu mừng tân gia rồi mới dọn qua được. Chuyện này để tôi suy nghĩ thêm đã. Mọi người về trước đi!"
Từng người một đứng dậy cáo lui. Tần Du vừa định quay người rời đi thì nghe thấy tiếng Đại thái thái gọi giật lại: "Nhã Vận, con ở lại một chút, mẹ có chuyện muốn nói với con."
Tần Du xoay người lại, Đại thái thái tiến đến nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống cạnh mình: "Nhã Vận, hai mẹ con mình nói vài lời riêng tư nhé."
Khi cả hai đã ngồi ổn định, Đại thái thái nhìn cô bằng ánh mắt đầy yêu thương: "Nhã Vận, mẹ biết con đã phải chịu nhiều ủy khuất. Chuyện này thực sự là do Thư Ngạn sai. Nhưng suy cho cùng, anh ta là người đã tiếp nhận những tư tưởng mới mẻ từ phương Tây, nơi mà người ta luôn khuyến khích tự do yêu đương, thậm chí là cả ly hôn. Việc anh ta không chịu trở về cùng con chịu tang quả thật không hợp tình hợp lý, nhưng anh ta cũng có những lý do riêng của mình. Giữa vợ chồng con, vẫn nên cần sự thấu hiểu và bao dung cho nhau nhiều hơn."
Tần Du không biết nguyên chủ có sẵn lòng tha thứ hay không, nhưng theo quan điểm cá nhân của cô, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra mà vẫn có thể chung sống không chút khúc mắc rồi sinh con đẻ cái, cô chỉ muốn trừng mắt hỏi một câu: "Như vậy mà cũng được sao?"
Dẫu biết "thanh quan khó đoạn việc nhà", nhưng mỗi người đều có lập trường riêng. Với tư cách là Tần Du – người đã xuyên không và kế thừa thân phận này, cô buộc phải đặt mình vào vị trí của nguyên chủ để nhìn nhận vấn đề.
Dưới góc nhìn của một người ngoài cuộc, Tần Du có thể hiểu được hành động của Tống Thư Ngạn. Nếu là chính mình, khi đã năm lần bảy lượt bày tỏ sự phản đối với cuộc hôn nhân sắp đặt, vậy mà cha mẹ vẫn lừa mình trở về để ép buộc bái đường, cô cũng sẽ không cam tâm. Ngay cả khi cha mẹ nguyên chủ qua đời, việc anh ta không về chịu tang tuy có phần tuyệt tình nhưng cũng không thể hoàn toàn đổ lỗi cho anh ta. Người nhà họ Tống dựa vào cái gì mà bắt anh ta phải diễn vở kịch này cùng họ?
"Mẹ, mẹ đừng nói vậy. Con đã thưa với mẹ con rất nhiều lần rồi. Rằng cha và mẹ đều là những người giữ chữ tín, không vì nhà họ Tần suy tàn mà hủy bỏ hôn ước, điều đó đã là vô cùng đáng quý."
Dù những ngày qua cô đã nhìn thấu tâm can của Tống lão gia – người chắc chắn cho rằng con trai mình đang chuyện bé xé ra to. Với ông ấy, vợ không phải để yêu chiều, mà là để quán xuyến việc nhà. Bên ngoài gặp được cô gái nào vừa mắt, cứ việc cưới về làm thiếp, béo gầy cao thấp, muốn kiểu gì mà chẳng có?
Nhưng sự thật là vợ chồng nhà họ Tống đã giữ đúng lời hứa năm xưa.
Đại thái thái nhìn cô, chân thành khuyên bảo: "Nhã Vận, mặc kệ thế nào, con vẫn luôn là vợ chính thức của Thư Ngạn. Đàn ông là thép, đàn bà là nước, anh ta không chịu trở về là vì chưa biết con tốt đẹp đến nhường nào. Mẹ đang tính sẽ đưa con lên Thượng Hải, để hai đứa trở thành vợ chồng thực sự. Có mụn con cái lận lưng, đó mới chính là chỗ dựa suốt đời của người phụ nữ. Hiện tại, Nhị di thái đã sinh được cháu trai trưởng trước con, nhưng chỉ cần có mẹ ở đây, chuyện đó không thành vấn đề. Thế nhưng, nếu Thư Ngạn cưới người phụ nữ khác bên ngoài rồi sinh con trước, cuộc sống sau này của con sẽ càng thêm gian nan. Dù sao đi nữa, con trai cả của Thư Ngạn bắt buộc phải do con sinh ra."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


