Thanh Đảo bị quân Đức chiếm đóng, phát triển mạnh ngành dệt may. Hai năm trước nhà họ Tống mở hai nhà máy bông ở đó, mỗi năm lão gia đều tới đó vài tháng. Xa nhà cần người chăm sóc, thế là Ngũ Di Thái xuất hiện.
Tần Du thầm bái phục Tống lão gia, đúng là gừng càng già càng cay, năng lực sinh sản thật đáng nể. Cô cũng khâm phục sức chịu đựng của Đại thái thái khi có thể chấp nhận từng người phụ nữ của chồng bước vào nhà.
Sau khi Đại thái thái về làm dâu và sinh được con trai đầu lòng, Tống lão gia tuy tuân thủ gia quy, rất kính trọng vợ cả, nhưng sự kính trọng ấy đi kèm với sự xa cách. Ông chưa bao giờ bước chân vào phòng bà thêm lần nào, mà chỉ lui tới chỗ các di thái thái khác, khiến những đứa con thứ cứ lần lượt ra đời.
Niềm an ủi duy nhất của Đại thái thái chính là cậu con trai thông minh từ thuở nhỏ. Khi còn bé, anh ta đã được thầy dạy học khen ngợi là người có năng lực xuất chúng. Chưa đầy hai năm sau khi nhà Thanh diệt vong, nền giáo dục phương Tây bắt đầu khởi sắc, sau khi hoàn thành chương trình cấp hai ở Thượng Hải, con trai bà ấy liền lên đường sang Mỹ du học.
Các di thái thái tuy sinh được rất nhiều con trai, nhưng chẳng ai có triển vọng được như con trai bà ấy. Có một người con như thế để nương tựa, lão gia cũng thêm phần tôn trọng bà ấy, ngay cả ở quê nhà Ninh Ba, bà ấy cũng là người nắm quyền làm chủ.
Tần Du đang mải mê với những suy nghĩ riêng thì chợt nghe thấy Tam di thái lên tiếng: "Đại tỷ, chị cũng biết đó, bên chỗ bọn em chẳng còn chỗ nào trống cho Tiểu Ngũ cả. Hơn nữa, mọi người đều đang sống ở nơi rộng rãi, nếu để Tiểu Ngũ phải chịu tủi thân trong một góc hẻo lánh, đừng nói đến việc cô ấy không đồng ý, ngay cả lão gia cũng chẳng nỡ lòng nào. Chẳng phải căn nhà của Đại thiếu gia cũng đã hoàn thiện được một thời gian rồi sao?"
Nhà họ Tống vốn không thiếu phòng ốc, theo lý mà nói, người hầu trong nhà hoàn toàn có thể sắp xếp cho hai vị thái thái ở chung một viện, nhưng các di nương nhà họ Tống lại không chịu như vậy, mỗi người đều muốn chiếm giữ một phương. Hiện tại, Đại thái thái đang ở viện chính, còn Đại thiếu gia lại sở hữu riêng một viện độc lập. Huống hồ, ban đầu lão gia vì chiều theo sở thích của con trai mà mời hẳn kiến trúc sư nước ngoài về thiết kế. Cạnh bức tường ngăn cách của đại trạch, một căn biệt thự đơn lập được xây dựng thông với phủ chính, chung nhau một khu vườn phía sau.
Phần vì sự chậm trễ trong việc vận chuyển vật liệu, phần vì ban đầu không ai nghĩ Đại thiếu gia vừa trở về đã kết hôn ngay, nên thời điểm anh ta quay lại, ngôi nhà đó vẫn chưa hoàn thiện. Đến nay, công trình mới chính thức xong xuôi được hơn một tháng.
Về phương diện này, Nhị di thái và Tam di thái đều đồng lòng nhất trí. Nhị di thái nhìn về phía Tần Du, đon đả: "Đại thiếu phu nhân, căn nhà mới đó của hai đứa, cháu vẫn chưa tới xem qua đúng không? Nghe nói được xây dựng theo phong cách Pháp lãng mạn lắm..."
Đời này Tần Du quả thực chưa nhìn qua căn nhà đó, nhưng kiếp trước cô đã từng tham quan. Đó là một công trình mang đậm hơi thở văn hóa thời kỳ Phục hưng của kiến trúc Pháp. Nghe nói gạch lát nền và tranh sơn dầu bên trong đều được nhập khẩu trực tiếp từ châu Âu, còn những nét điêu khắc tinh xảo trên cửa chính là tác phẩm của một bậc thầy điêu khắc lừng danh tại Pháp thời bấy giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


