Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ví dụ như Thẩm Ý thích sạch sẽ, mỗi khi đến lượt trực nhật, cô sẽ nghiêm túc nhìn lớp trưởng.
"Lớp trưởng, cậu biết mà, tớ bị dị ứng với rác."
Lớp trưởng biết Thẩm Ý đang nói dối, nhưng vẫn đứng dậy giúp cô đổ sạch thùng rác, đôi khi còn tiện tay lau bảng luôn.
Mặc dù Thẩm Ý tức giận, nhưng cô biết lớp trưởng là một người tốt.
"Ừ, cho nên việc cậu ấy làm chuyện ngu ngốc không não cũng đâu phải lần đầu tiên."
Bạn thân bỗng nhiên im lặng một lúc, nhìn sang Thẩm Ý rồi nói: “Trước đây cậu chỉ biết giơ ngón giữa về phía lớp trưởng rồi tức giận bỏ đi, đi xa một chút là quên ngay.”
Thẩm Ý trợn to mắt.
Cô có ngốc nghếch như bạn thân miêu tả không?
Bạn thân tổng kết: “Cậu ta nghĩ cậu không quan tâm, bởi vì bình thường cậu thực sự không để ý.”
Bạn thân nói đúng.
Cô vốn không thích so đo những chuyện này, lúc trước đều đồng ý bằng cách đùa giỡn, nên lớp trưởng cũng quen rồi, lần này mới không hỏi ý kiến cô mà tự quyết định.
Bạn thân như chợt nhớ ra điều gì: "Lớp trưởng gì đó tạm gác sang một bên, Giang Nguyệt... cái tên này gần đây cậu nhắc đến rất nhiều lần."
*
Giang Nguyệt?
Nói ra thì dài dòng.
Trường của họ vốn hiếm khi tuyển học sinh chuyển trường, nhưng Giang Nguyệt là một ngoại lệ.
Mới tháng đầu tiên của năm lớp 11.
Giang Nguyệt với thành tích thuộc top 10 khối, nhập học với tư cách là học sinh nghèo.
Học sinh nghèo, miễn học phí và các chi phí khác, còn được hỗ trợ thêm chi phí sinh hoạt.
Theo lý thuyết, một học sinh xuất sắc như Giang Nguyệt nên vào lớp A - lớp toàn học sinh giỏi, nhưng không hiểu sao lại gia nhập lớp B của họ.
Cho dù kết quả kỳ thi tháng đầu tiên đã công bố vài ngày, nhà trường vẫn không có ý định chuyển Giang Nguyệt sang lớp khác.
Thẩm Ý cũng được coi là một học bá.
*học bá: người học rất giỏi và có thành tích nổi bật.
Trong lớp cô hầu như luôn đứng đầu, cũng đủ tiêu chuẩn để gia nhập lớp A, nhưng so với những thiên tài khủng khiếp trong lớp A thì vẫn còn khoảng cách.
Thẩm Ý không muốn mệt mỏi vô ích, cô thà làm đầu gà chứ không muốn làm đuôi phượng. Trong cuộc sống cô còn rất nhiều việc phải làm, ví dụ như đi dạo phố, mua quần áo đẹp, xem các buổi biểu diễn, ăn bánh ngọt, cô không muốn biến bản thân thành cỗ máy học tập không cảm xúc.
Chỉ là...
Nghĩ đến kỳ thi tháng trước.
Với thành tích như Giang Nguyệt mà ở lại lớp B, đương nhiên Thẩm Ý giờ chỉ có thể đứng thứ hai.
Rồi lễ khai giảng.
Từ cấp hai, luôn là cô và chồng chưa cưới của mình – Văn Khuyết – đại diện phát biểu cho khối. Nhưng lần này, nhà trường lại nói rằng Giang Nguyệt là học sinh chuyển trường, gia đình và thái độ học tập của cô ấy rất truyền cảm hứng, nên chọn Giang Nguyệt làm đại diện nữ sinh lớp 11 lên phát biểu.
Và còn...
Có quá nhiều chuyện như vậy.
Trong một tháng ngắn ngủi từ khi Giang Nguyệt chuyển đến, vô số thứ vốn thuộc về Thẩm Ý dần dần bị cô ấy thay thế.
Nhưng thành tích học tập của Giang Nguyệt thực sự tốt, nhiều cơ hội dành cho cô ấy cũng hợp lý, nên Thẩm Ý đã bỏ qua.
Chỉ là lần này.
Điều vốn thuộc về cô, ngay cả khi người ta đã tìm đến tận trước mặt để cầu xin, cuối cùng cũng bị Giang Nguyệt thay thế.
Một cảm giác khủng hoảng mơ hồ.
Thẩm Ý cụp mắt xuống, tự mình hiểu rõ.
Hóa ra là sự tích tụ của những cảm xúc không hài lòng trong nhiều lần, và lần này khi cô có lý do chính đáng, nó đã bùng nổ.
Cô có chút ghen tị với Giang Nguyệt, nên đã đối xử khác biệt như vậy.
Tiếng chuông báo hiệu tiết học vang lên.
Thẩm Ý lắc đầu, không nghĩ nữa, phấn chấn chào tạm biệt bạn thân: “Không nói chuyện này nữa, hôm nay tớ trực nhật, tớ về lau bảng đây!”
……
Mùa hè vốn đã oi bức, tiết cuối cùng của buổi sáng lại là tiết thể dục.
Thùng rác phía sau lớp học nhanh chóng bị chai nước ngọt chất đầy.
Chuông tan học vang lên, mọi người đều chạy ào tới căng-tin để ăn trưa.
Ánh mắt của Thẩm Ý đương nhiên nhìn về phía trước, cô gọi: "Lớp trưởng, tớ muốn nhờ đổ rác..."
Câu nói còn chưa dứt, cô đã dừng lại.
Chỗ của lớp trưởng trống trơn, không biết đã biến mất từ lúc nào.
Thẩm Ý lập tức cảm thấy hối hận, quay đầu lại định bắt Tống Dương làm chân sai vặt cho mình thì đã muộn. Hôm nay căng-tin có món tôm hùm nhỏ cay – món yêu thích nhất của Tống Dương, thằng nhóc này chắc chắn đã lao ra khỏi lớp ngay khi chuông vừa reo rồi.
Cô lại nhìn về phía thùng rác.
Thẩm Ý thở dài, trong lòng chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác.
Thôi, cứ từ từ kéo xuống lầu vậy, cuộc đời của cô thật khổ mà.
Thẩm Ý không phải kiểu người dễ dàng nhờ vả người khác, dù trong lớp vẫn còn vài bạn học, nếu cô mở miệng chắc chắn sẽ có nhiều người sẵn sàng giúp đỡ.
Nhưng trong mắt Thẩm Ý, cô với họ không quá thân thiết, nên không muốn mắc nợ ân tình này.
Tính cách tiểu thư của Thẩm Ý chỉ áp dụng với những người mà cô nghĩ là có mối quan hệ tốt.
Vì vậy, Thẩm Ý chậm rãi lau bảng, chuẩn bị đợi mọi người rời đi rồi mới một mình kéo thùng rác.
Cuối cùng cũng đợi được.
Cô vừa kéo thùng rác đến cửa, đằng sau đã vang lên giọng nữ nhẹ nhàng mang theo sự ngạc nhiên: "...Thẩm Ý? Cậu đang làm gì thế?"
Thẩm Ý quay đầu lại.
Người đến không ai khác chính là Giang Nguyệt.
Thấy Thẩm Ý đeo găng tay dùng một lần, cố gắng kéo thùng rác, Giang Nguyệt lập tức hiểu ra cô định làm gì, vì vậy chủ động nói: "Để tớ giúp cậu cùng kéo."
Thẩm Ý theo bản năng từ chối: "Không cần, cậu đi ăn cơm đi, tớ tự làm được."
"À?"
Giang Nguyệt nhìn thấy Thẩm Ý còn đứng cách cái thùng rác nửa mét, cười nói: "Tớ thấy hình như cậu không làm nổi đâu."
*
Rất miễn cưỡng chấp nhận sự giúp đỡ của Giang Nguyệt.
Dù thùng rác có bánh xe nhưng vẫn rất nặng.
Giang Nguyệt ở phía trước kéo thùng rác, còn Thẩm Ý ở phía sau ra sức đẩy.
Cuối cùng cũng đến nơi đổ rác.
May mắn là bên trong chủ yếu là chai nhựa, hai cô gái cùng nhau đổ vào thùng rác cũng không quá khó khăn.
Hai người đưa thùng rác trở về chỗ cũ, cùng nhau xuống lầu rửa tay.
Thẩm Ý xoa xà phòng, cúi đầu nói: "Cảm ơn cậu."
"Chuyện nhỏ thôi." Giang Nguyệt lắc đầu, lại nói: "Nên là tớ cảm ơn cậu mới đúng."
Thẩm Ý đương nhiên hiểu Giang Nguyệt đang nói đến chuyện suất cổ vũ, do dự vài giây rồi vẫn xin lỗi: "Xin lỗi, sáng nay tớ hơi cáu kỉnh, không phải cố ý nổi cáu với cậu đâu."
Thật ra là cố ý đấy.
Nhưng cô nói không phải thì là không phải.
Thẩm Ý có chút ngại ngùng thừa nhận, trong lòng âm thầm trách Giang Nguyệt sao cứ phải hỏi cho bằng được.
"Cậu nói cái này sao?"
Giang Nguyệt suy nghĩ một chút, chân trái giậm mạnh xuống đất, bắt chước giọng điệu của Thẩm Ý lúc đó: "Hừ!"
Khuôn mặt của Thẩm Ý lập tức đỏ bừng.
Mặc dù sự thật đúng là như vậy, bình thường cô đúng là có thói quen nhỏ này trong hành động, nhưng khi bị người khác bắt chước lại thì vẫn cảm thấy kỳ lạ vô cùng!
"Đây mà là nổi cáu sao?"
Trên khuôn mặt trắng trẻo của Giang Nguyệt lộ ra vẻ ngạc nhiên, bật cười nói: "Tớ còn tưởng cậu đang làm nũng."
Thẩm Ý: "...?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)