Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Rõ ràng suất đó là của tớ, tại sao tớ phải nhường cho cô ấy?"
Khi biết rằng suất tham gia đội cổ vũ của mình đã bị người khác chiếm mất, Thẩm Ý tức giận đến mức tìm ngay đến ban cán sự lớp để đòi lại công bằng.
Cuối tuần này là đại hội thể thao, một đàn chị lớp 12 bị thương ở chân không thể tham gia được, nên đội trưởng đội cổ vũ đã nhắm đến Thẩm Ý.
Thẩm Ý cũng được coi là nhân vật nổi bật trong trường. Gia đình cô rất giàu có, bản thân cô xinh đẹp và thành tích học tập luôn đứng đầu, tính cách dù có chút đỏng đảnh nhưng nhờ sự hoạt bát mà cô khá được lòng mọi người. Hơn nữa, cô còn có vị hôn phu tài năng, xuất sắc và được vô số người thầm mến, cuộc sống của cô thật sự viên mãn.
Khi đàn chị đến nhờ vả, ban đầu Thẩm Ý không mấy đồng ý. Nhưng vì đàn chị là bạn cùng lớp với anh trai cô, từng giúp cô vài lần, Thẩm Ý cảm thấy mắc nợ đối phương, nên khó có thể từ chối.
Thẩm Ý không thực sự khéo léo về mặt vận động, cô cũng thẳng thắn nói điều này, nhưng đàn chị khen cô trông rất xinh đẹp, chỉ cần đứng ở vị trí trung tâm sẽ khiến cả đội cổ vũ trông đẹp hơn. Sau vài lời khen ngợi, Thẩm Ý dần xiêu lòng và cuối cùng đồng ý tham gia.
Vì thế.
Thẩm Ý đã luyện tập chăm chỉ suốt mấy ngày liền, cuối cùng đã thuộc hết các động tác. Thế nhưng, vừa lúc này, lớp trưởng đột nhiên đến thông báo rằng cô phải nhường suất tham gia này cho người khác.
Trước thái độ "tức giận" của Thẩm Ý, lớp trưởng lặng lẽ lau mồ hôi lạnh, cố gắng cười hoà giải: "Thẩm Ý à, chúng tớ vừa mới biết tin. Trong đại hội thể thao lần này, nếu các bạn lớp 11 tham gia vào một số hạng mục thì có thể cộng thêm điểm tổng kết. Điểm tổng kết của cậu đã đạt mức tối đa rồi, có tham gia hay không cũng không quan trọng.
Còn bạn học Giang Nguyệt thì khác, cô ấy chỉ còn thiếu ba điểm nữa là có thể giành học bổng hạng nhất. Cậu giúp cô ấy đi, nhường suất này cho cô ấy nhé, được không?"
Lớp trưởng từ trước đến nay vẫn luôn là người tốt bụng, luôn nghĩ cho tất cả mọi người trong lớp.
Thẩm Ý cũng từng nhận được sự giúp đỡ từ lớp trưởng, giờ đây cô chỉ có thể cắn môi, không cam lòng hỏi: "Nhưng sắp tới đại hội thể thao rồi, liệu cô ấy có kịp học không?"
Giang Nguyệt vẫn im lặng từ nãy giờ, ngẩng đầu lên chủ động nói: "Tớ từng học múa vài năm, có chút nền tảng.”
"Đúng vậy."
Thấy thái độ của Thẩm Ý đã mềm mỏng hơn, lớp trưởng tiếp lời: "Cậu yên tâm, Giang Nguyệt đã học múa, những động tác cổ vũ này với cô ấy chắc chắn dễ như trở bàn tay."
"Làm ơn đi, học bổng hạng nhất của trường không giới hạn số lượng, không ảnh hưởng gì đến cậu đâu." Giang Nguyệt lộ ra vẻ cầu xin nhìn Thẩm Ý, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, nhỏ giọng nói: "Nhà tớ nghèo lắm, tớ rất cần số tiền này, làm ơn giúp tớ nhé."
Đây là trong lớp.
Xung quanh còn có các bạn học khác, chỉ cần họ chú ý một chút là có thể nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai người. Giang Nguyệt dám nói ra những lời này, rõ ràng là đang rất cần.
Cuối cùng.
Thẩm Ý gỡ tay Giang Nguyệt ra, lạnh lùng hừ một tiếng rồi quay đầu bước về chỗ ngồi của mình.
Lớp trưởng lập tức hiểu ý của Thẩm Ý, tươi cười nói: "Thẩm Ý à, cậu thật sự là một người tốt!"
*
Hừ!!!
Tức chết đi được!
Quá đáng ghét!
Giang Nguyệt cứ thế mà thay thế vị trí của cô, vậy mấy ngày nay cô khổ sở luyện tập cổ vũ để làm gì? Cô vốn chẳng biết nhảy, vì thế còn ngã mấy lần, vết bầm trên đầu gối đến giờ vẫn chưa tan, thậm chí còn bị anh trai nhìn thấy và chế giễu, xấu hổ chết đi được!
Thẩm Ý cực kỳ nóng giận, cầm bút gõ liên tục trên quyển vở.
Người bạn cùng bàn tóc vàng ngẩng đầu lên.
Cậu còn mơ màng, ngáp một cái với Thẩm Ý, thực sự không hiểu: “Đại tiểu thư, tớ làm gì khiến cậu tức giận à?”
Đây là tiết tự học buổi sáng, giáo viên chủ nhiệm chưa tới, cậu không thể tranh thủ ngủ thêm chút sao? Cứ gõ cái gì vậy?
Thẩm Ý hung dữ nhìn cậu: "Không liên quan đến cậu! Ngủ tiếp đi!"
Chàng trai vô cùng oan ức, nhưng không dám tỏ thái độ, chỉ có thể nằm xuống tiếp tục ngủ.
Nhưng Thẩm Ý lại dùng bút chọc cậu, gọi tên: "Tống Dương."
Tống Dương bất lực ngẩng đầu, hỏi: “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
Thẩm Ý liếc nhìn xung quanh.
Cô cúi người, ghé sát lại, kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra.
Tống Dương không hiểu: "Cậu mà cũng nhảy cổ vũ á? Thôi bỏ đi."
Thẩm Ý nắm chặt tay: "Cậu nói gì cơ?"
Tống Dương lập tức giơ tay đầu hàng, tiếp tục càu nhàu: "Cậu nhảy xấu thế... À không, ý tớ là ban đầu cậu cũng không muốn tham gia mà, có người sẵn sàng thay cậu thì tốt quá rồi, cậu cũng khỏi phải lên sân khấu mất mặt. Còn tức giận cái gì nữa?”
“... Nói chuyện với cậu thật vô ích!”
Thẩm Ý hoàn toàn từ bỏ ý định tìm kiếm sự an ủi từ Tống Dương.
Tên này, bạn chơi từ nhỏ của cô, kẻ chuyên trộm gà bắt chó – Tống Dương, thanh mai trúc mã trong truyền thuyết.
Nhưng tiếc thay, cậu có cái đầu ngu ngốc, chẳng hiểu được lời người khác. Nhiều lúc nói chuyện với cậu chỉ khiến bản thân càng thêm bực bội.
Tống Dương cũng cảm thấy khó hiểu.
Để tránh bị liên lụy oan uổng bởi cơn giận dỗi của Thẩm Ý, cậu nhanh chóng giật lấy bút và hộp bút của cô nhét vào ngăn kéo của mình, sau đó yên tâm nằm xuống tiếp tục ngủ.
*
Giờ nghỉ giữa giờ, căng tin.
Sau khi nghe Thẩm Ý trút hết một bụng bực bội, người bạn thân cắn ống hút uống sữa dâu, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tớ hiểu mà, dù cậu không thực sự muốn tham gia, nhưng bị người khác cướp mất suất thì chắc chắn sẽ không vui.”
"Đúng vậy! Chính là ý này mà!"
Thẩm Ý nắm chặt tay bạn thân, lộ ra biểu cảm gặp được tri kỷ.
Đơn giản như vậy mà Tống Dương không hiểu, chẳng lẽ tất cả bọn họ đều không hiểu sao?
Bạn thân lại suy nghĩ thêm một chút, nói: "Vậy cậu đừng nhường cô ta nữa, dù sao ban đầu đội cổ vũ mời cậu tham gia. Nếu cậu kiên quyết giữ suất, chắc chắn cũng không thể đổi người được đâu."
"… Nhưng mà… nhưng mà…"
Thẩm Ý buông tay ra, vô thức vân vê góc áo, nhỏ giọng nói: "Hoàn cảnh gia đình Giang Nguyệt không tốt mà, cô ấy đã cầu xin tớ như thế, tớ thấy từ chối không hay."
"Hiểu rồi."
Lần này bạn thân hoàn toàn hiểu ra, nói: "Họ nên chủ động hỏi cậu có thể nhường hay không, chứ không phải ép cậu như vậy."
Thẩm Ý gật đầu mạnh mẽ tỏ vẻ đồng tình.
Bạn thân có chút bất lực nhìn cô, nói: "Cậu đấy, bề ngoài trông khó gần, nhưng thực chất lại dễ nói chuyện quá mức.”
Thẩm Ý ngồi thẳng dậy: "... Cậu nói rõ xem, tớ khó gần chỗ nào?"
"Ừ." Thẩm Ý không phủ nhận, lại nói: "Nhưng cậu ấy thực sự rất tốt, cũng đã giúp tớ rất nhiều."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






