Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bà Trần bước lên, kéo tay áo đội trưởng Lưu, nước mắt chực trào:
“Hai cân rưỡi lương thực tinh… thế chẳng phải bắt cả nhà tôi uống cháo loãng sao?”
“Đội trưởng Lưu, ông xem thân thể tôi không tốt, bọn trẻ đang tuổi lớn, trong nhà chỉ có vợ chồng Nghi Bồi làm việc, không thể bắt chúng tôi nộp nhiều lương thực tinh như vậy!”
Đội trưởng Lưu bực bội rút tay ra, mặc kệ bà ta khóc lóc, nhìn thẳng vào mắt Kim Nghi Bồi, nói rành rọt từng chữ:
“Kim Nghi Bồi, lúc bốc thăm chia ruộng, nhà ông rút được bốn mẫu này, không biết bao nhiêu người ghen tị.”
“Đất nhà ông tốt nhất, trồng gì cũng dễ sống, sản lượng lại cao. Dù vậy tôi cũng không tự ý tăng chỉ tiêu cho nhà ông, đúng không?”
Giọng ông ấy không lớn, nhưng Kim Nghi Bồi cảm thấy như bị tát thẳng vào mặt, nóng rát.
“Nhưng mấy năm nay, lần nào ông cũng chậm nộp lương. Từ vài ngày kéo thành nửa tháng, giờ còn chậm hơn người ta cả tháng. Đại đội đã có ý kiến về ông rồi.”
“Vì vậy tôi chính thức thông báo bắt đầu từ vụ thu năm nay, lương thực phải nộp đủ số, đúng hạn, thiếu một lạng cũng không được. Rõ chưa?”
“Tôi…” Kim Nghi Bồi hoảng hốt, linh cảm lời tiếp theo sẽ còn khó nghe hơn.
“Nếu làm không được, tôi sẽ cho mọi người bốc thăm lại. Ông không làm nổi thì nhường mảnh đất tốt đó cho người biết trồng trọt, biết thu hoạch. Hiểu chưa?”
Văn Dụ Xương gật đầu.
Đội trưởng Lưu cùng Tiểu Lý lên xe đẩy rời đi.
Trời đã tối hẳn. Trên con đường đất, một ngọn đèn đường đơn độc chập chờn sáng, màn đêm buông xuống.
“Đồng chí, cô tên gì? Hôm nay thật sự cảm ơn cô đã giúp.”
Điền Linh bước tới, chủ động nắm tay Văn Hy, chân thành cảm ơn vì cô đã lên tiếng bênh vực.
Nếu không có Văn Hy, còn chưa biết phải đôi co với bà Trần đến bao giờ.
Nói không rõ ràng lại còn mang tiếng, Điền Linh cảm thấy chỉ vì một phút mềm lòng mà rước họa vào thân.
“Tôi tên Văn Hy.”
“Đồng chí Văn Hy, chào cô, tôi là Điền Linh, đây là anh trai tôi, Điền Tuấn.”
Cô ấy vui vẻ giới thiệu, còn không quên liếc Kim Nghi Bồi một cái.
Thấy nhà họ Kim chuẩn bị về, Điền Linh cố ý nói lớn:
“Đồng chí Kim, đừng quên đồ còn nợ tôi!”
“Phi! Làm nhân viên bán hàng mà tưởng mình ghê gớm lắm. Mượn cô chút đồ mà ngày nào cũng đòi như đòi mạng!”
Bà Trần nhổ xuống đất một cái, thầm thề sau này hễ Điền Linh đi làm, bà ta nhất định không bước chân vào hợp tác xã dù chỉ mua một cây kim!
Kim Nghi Bồi lòng đầy bực bội, chỉ khẽ gật đầu với Văn Dụ Xương rồi đỡ mẹ mình về nhà.
Lúc nãy thấy Tiểu Lý giúp họ chuyển đồ, Điền Linh đã đoán được nên hỏi:
“Hai người mới chuyển tới phải không?”
Văn Hy gật đầu:
“Hôm nay vừa tới.”
Điền Linh đảo mắt một cái, quay sang nói với Điền Tuấn:
“Anh, chúng ta sang nhà Văn Hy giúp dọn dẹp đi, tiện thể nấu luôn bữa tối.”
“Anh về nhà lấy đồ, em qua quét dọn trước!” Vừa nói, cô ấy vừa khoác tay Văn Hy, dáng vẻ nói làm là làm.
“Không cần phiền vậy đâu, đồng chí Điền Linh, chúng tôi tự làm được mà…”
Văn Dụ Xương còn định từ chối, thì Điền Linh đã kéo Văn Hy mở cửa vào nhà.
“Chú Văn yên tâm, chuyện nhỏ thôi, không phiền đâu.” Điền Tuấn nói xong liền quay về nhà lấy thức ăn.
Văn Dụ Xương lúc này mới bước theo vào.
Có anh em nhà họ Điền giúp sức, mọi người cùng chung tay, chưa đầy hai tiếng, căn nhà mới của Văn Hy đã được dọn dẹp gọn gàng.
Tuy đơn sơ mộc mạc, đồ đạc chẳng có bao nhiêu, nhưng được cái sạch sẽ.
Văn Dụ Xương nhìn căn nhà khác xa một trời một vực với biệt thự nhà họ Văn trước kia, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy, lặng lẽ nhìn con gái út.
Là ông ấy vô dụng, mới khiến con phải chịu khổ theo mình.
Văn Hy cầm bát đũa từ bếp đi ra cùng Điền Linh, thấy vẻ mặt đầy áy náy của ba, khẽ mỉm cười.
“Ba, rửa tay ăn cơm thôi.”
Điền Linh ôm bát ngồi xuống, mặt phồng lên vì tức, không phục mà gắp một đũa mì to cho vào miệng, nhai mạnh, trông hệt con cá nóc đang xù gai vì giận.
Văn Hy nhịn cười:
“Vậy là vì thấy bà ta đáng thương nên cô mới cho họ mượn lương thực à?”
“Chứ còn gì nữa?” Điền Linh nhướn mày, nuốt xong mới tiếp tục tuôn một tràng, “Văn Hy, cô không biết đâu, bình thường bà Trần keo kiệt cỡ nào. Hễ có hàng xóm đem đồ ăn sang, bất kể là gì, họ đều nhận hết.”
“Nhưng nhà tôi thì chưa bao giờ chia cho ai thứ gì.” Vừa nói cô ấy vừa bẻ ngón tay tính, “Nói ra thì nhà họ Kim dọn tới cũng hai ba năm rồi, mà tôi chưa từng ăn của họ một miếng nào, ngay cả củ khoai tây trồng trong sân cũng chẳng có lấy một củ!”
“Cả nhà đúng là thuộc giống Tỳ Hưu!”
Văn Hy bật cười thành tiếng:
“Điền Linh, cô biết nhiều ghê nhỉ.”
Điền Linh lúc này mới ngượng ngùng xoa xoa mũi:
“Nhà tôi điều kiện không tốt, học xong trường nghề là tôi vào làm ở hợp tác xã luôn.”
Văn Hy khựng lại, liếc nhìn Điền Tuấn từ đầu đến giờ vẫn lặng lẽ cúi đầu ăn mì, trầm ổn như một ngọn núi nhỏ.
Anh trai Điền Linh ít nói, nhưng nếu có chuyện, nhất định sẽ là người đứng chắn trước em gái.
Đó mới là người nhà, không phải sao?
Ăn xong, Điền Linh rửa sạch hết nồi niêu bát đũa, lau tay rồi chào Văn Hy:
“Muộn thế này rồi, chúng tôi về trước nhé.”
“Nhà tôi ở ngay kia.” Văn Hy tiễn hai anh em ra cửa, Điền Linh chỉ sang bên kia con đường đất đối diện.
“Rảnh thì qua nhà tôi ăn cơm. Không dám nói gì khác, nhưng khoai lang, khoai tây, bánh ngô thì bao no.”
Điền Linh cười rạng rỡ.
Văn Hy lấy trong túi ra hai hộp trái cây đóng hộp đưa cho cô ấy:
“Cảm ơn hai người hôm nay đã giúp.”
Cô nói chân thành. Nếu không có anh em họ Điền, chắc hai cha con đến giờ này còn chưa được ăn miếng gì nóng hổi.
Điền Linh vừa thấy là đồ hộp trái cây, theo phản xạ nuốt nước bọt, lắc đầu nguầy nguậy:
“Không được, cái này không nhận đâu, cô giữ lại mà ăn.”
Văn Hy lập tức trầm mặt, giả vờ giận:
“Rau với trứng vừa rồi đều lấy từ nhà cô. Giờ cô không nhận đồ của tôi, vậy tôi trả tiền nhé, sau này cũng không dám sang nhà cô ăn nữa.”
Vừa nói cô vừa định mở túi lấy tiền.
Điền Linh hoảng hốt giữ tay cô lại, cầu cứu nhìn anh trai, ánh mắt hỏi giờ làm sao.
Lúc này Điền Tuấn mới lên tiếng:
“Đồng chí Văn Hy, trái cây đóng hộp là đồ quý, chúng tôi không thể nhận.”
“Anh tôi nói đúng đó,” Điền Linh phụ họa, “Ở hợp tác xã bình thường còn phải xếp hàng mới mua được. Túc Châu xa xôi hẻo lánh, trái cây rau tươi đều là thứ quý hiếm, đồ hộp lại càng quý hơn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
