Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đội trưởng Lưu cúi xuống nhìn kỹ quả nhiên trên nền đất vàng còn in rõ vài vết tích.
“Trước mặt Điền Linh chỉ có hai ba dấu chân, không hề có vết kéo lê hay dấu ngã đập mạnh.”
“Thì sao chứ?”
Kim Nghi Bồi gầm lên mất kiên nhẫn, đồng thời liếc xéo Văn Dụ Xương một cái đầy oán hận.
Đúng là con gái ông ấy dạy ra rảnh rỗi không biết điều, thể hiện làm gì? Tỏ ra mình giỏi lắm sao?
Văn Hy làm như không thấy ánh mắt đầy căm ghét ấy. Cô đi vòng quanh bà Trần một lượt rồi nói với đội trưởng Lưu:
“Đội trưởng Lưu, ông xem, chỉ quanh người bà Trần mới có dấu vết.”
Ông ấy bước lại gần, từ trên cao nhìn xuống bà Trần, ánh mắt dần lạnh đi.
Bà ta nuốt nước bọt, vẫn cố cứng giọng:
“Thế thì chứng minh được gì? Điền Linh khỏe như vậy, đẩy tôi một cái. Tôi già rồi, lùi lại mấy bước mới ngã xuống, không được à?”
Văn Hy khẽ cười nhạt, không buồn đôi co với kiểu già mồm này.
“Nếu bị đẩy ngã, trước khi đập xuống đất, người ta sẽ theo bản năng chống tay xuống để tránh mặt chạm đất.”
Ánh mắt cô dừng lại ở đôi tay nhăn nheo đặt trước ngực bà Trần— không hề có vết trầy xước.
“Vì vậy, người bị đẩy ngã thường sẽ bị trầy ở tay…”
Bà Trần nghe vậy lập tức giấu hai tay ra sau lưng.
Chỉ tiếc động tác đó trong mắt đội trưởng Lưu chẳng khác nào tự nhận tội.
“Còn người tự nằm xuống thì sẽ theo bản năng làm chậm động tác để giảm lực va chạm, chỉ bẩn quần áo thôi.”
Văn Hy nhún vai, lùi lại vài bước.
“Cho nên bà Trần, đứng dậy đi. Nằm lâu dưới đất lạnh dễ sinh thêm bệnh khác.”
“Cô! Con nhóc ở đâu tới? Cùng phe với Điền Linh phải không? Hợp nhau lại bắt nạt bà già này à?”
Thấy cãi không lại Văn Hy, bà Trần quay sang đội trưởng Lưu, giọng hằn học:
“Đội trưởng Lưu, ông xem tôi không đứng dậy nổi đây này, chẳng lẽ còn là tự ngã sao?”
“Gâu! Gâu!”
Một con chó vàng to gần bằng nửa người từ trong đám đông lao vọt ra, nhắm thẳng về phía bà Trần.
“Á! Cứu tôi!”
Bà ta sợ đến hồn vía lên mây. Thấy cái miệng há rộng ngay trước mặt, như còn ngửi được mùi tanh, bản năng sinh tồn bùng lên bà ta bật dậy khỏi mặt đất, loạng choạng đứng vững rồi vội vàng chạy về phía nhà.
Động tác quá gấp khiến bà ta hất ngã cả cháu gái và con trai đứng bên cạnh.
“Đại Hoàng, về đây!”
Điền Linh quát một tiếng.
Con chó lập tức khựng lại, ngoan ngoãn vẫy đuôi quay về bên cạnh cô ấy.
Văn Hy cũng giật mình.
Chỉ trong chớp mắt, bóng vàng vụt qua như tia chớp vậy mà bà Trần lập tức khỏi bệnh?
Đúng là “thần y” Điền Linh!
Văn Hy không nhịn được liếc nhìn cô ấy, ánh mắt đầy tán thưởng.
Nếu không phải tình thế nghiêm trọng, cô đã giơ ngón cái khen ngợi rồi.
“Điền Linh! Cô dám thả chó cắn người!”
“Ông xem kìa, bà Trần chẳng phải đã đứng dậy rồi sao? Chân không đau nữa, lưng không mỏi nữa, động tác còn linh hoạt hơn cả ông đấy.”
Bà Trần loạng choạng, suýt nữa tức đến ngã ngửa!
Con nhóc mồm mép sắc lẹm này, sớm muộn gì bà cũng phải dạy cho nhà nó một bài học!
Thấy bà ta bị chọc đến lảo đảo, Điền Linh không nhịn được cười trộm:
“Anh, anh thông minh thật đấy!”
Điền Tuấn vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng, luôn đề phòng Kim Nghi Bồi, khẽ gật đầu.
Vừa rồi, khi Văn Hy đang giải thích với đội trưởng Lưu, anh ấy đã vòng ra sau, thả con Đại Hoàng đang buộc trong sân nhà mình.
Anh ấy đoán bà Trần chắc chắn không chịu nhận, còn sẽ nằm lì ăn vạ.
Vì thế mới dẫn Đại Hoàng tới.
Bà Trần sợ chó, nên nếu không bất đắc dĩ sẽ không dám sang nhà họ Điền mượn đồ.
May mà nhà còn nuôi Đại Hoàng, nếu không với cái tính hại người không lợi mình của bà ta, chưa đầy một tháng cũng có thể mượn sạch chút lương thực tích cóp của nhà họ Điền.
Mặt đội trưởng Lưu đen như đáy nồi.
“Đồng chí Kim Nghi Bồi, bà Trần chẳng phải vẫn khỏe mạnh đó sao?”
“Rốt cuộc là tự ngã hay bị đẩy, tôi nghĩ cũng không cần nhân chứng nữa đâu nhỉ?”
Ông ấy chắp tay sau lưng, lạnh lùng nhìn Kim Nghi Bồi.
Tên này đúng là không biết điều. Uổng công trước kia được phân cho mảnh đất tốt như vậy.
Năm miệng ăn, không lo trồng trọt tử tế, suốt ngày giở trò lươn lẹo, đúng là chiếm chỗ mà chẳng làm nên tích sự gì!
Nghe ông ấy quát, bà Trần mới nhận ra mình vừa làm lộ chuyện.
Muốn cứu vãn cũng đã muộn.
“Đội trưởng Lưu, không phải như ông nghĩ đâu…”
Bà ta còn định nói thêm thì ông phất tay cắt ngang:
“Đủ rồi. Tôi có mắt, có tai, tôi tự biết phán đoán.”
“Điền Linh, đưa tôi xem giấy nợ.”
Cô ấy lập tức đưa ra, còn bổ sung:
“Còn năm cân lương thực tinh nữa! Khi đó nhà tôi cho mượn là gạo và bột mì trắng.”
Nghĩ lại thật tức đó là chút lương thực tinh cô ấy và anh trai vất vả mới tích cóp được.
Đội trưởng Lưu cầm giấy nợ, thở ra một hơi, rồi quay sang đám đông:
“Giải tán hết đi! Không nhìn xem mấy giờ rồi à? Không về ăn cơm sao?”
Tiểu Lý và mấy người trẻ lập tức đuổi bớt người xem náo nhiệt.
“Đồng chí Kim Nghi Bồi, tờ giấy này ông có nhận không?”
Mặt ông ta khó coi như vừa nuốt phải ruồi. Giấy có chữ ký của chính mình trong tay đội trưởng, muốn chối cũng không được, đành gật đầu.
“Khi nào trả? Đã trễ hơn mười ngày rồi.”
Giọng Đội trưởng Lưu càng lúc càng lạnh.
“Chúng… chúng tôi xoay xở một chút, năm ngày nữa đi.”
Kim Nghi Bồi cúi đầu, không biết đang tính toán gì.
“Không được. Chậm nhất là trưa ngày kia.”
Ông ấy hiểu rõ con người ông ta nên trực tiếp ra tối hậu thư.
“Cái gì? Tôi lấy đâu ra?”
Kim Nghi Bồi kinh ngạc ngẩng lên, chưa kịp nói thêm đã bị cắt ngang:
“Đó là việc của ông. Sáng mai đi hợp tác xã mua đường và muối, lập tức trả cho đồng chí Điền Linh.”
“Đội trưởng! Nửa cân đó là định mức nhà tôi! Mua hết rồi thì chúng tôi ăn gì?”
“Có thì ăn, không thì nhịn.”
Ông ấy hừ lạnh.
“Lúc gói bánh bao đường sao không nghĩ đến chuyện định mức không đủ?”
Ý tứ rất rõ chính các người tiêu xài phung phí, thì đừng trách người ta đến đòi nợ.
“Còn số lương thực này, trước đây ông nói thế nào?”
Kim Nghi Bồi như con gà trống thua trận, ỉu xìu đáp:
“Đến vụ thu sẽ trả.”
Đội trưởng Lưu suy nghĩ một chút:
“Vậy thế này, trước cuối tháng sau trả một nửa, nửa còn lại đến vụ thu trả hết.”
Ông ấy quay sang hỏi:
“Điền Linh, cô thấy vậy được không?”
Cô ấy gật đầu. Trước mặt đội trưởng, cô ấy không tin Kim Nghi Bồi còn dám giở trò.
“Cuối tháng sau?”
Lần này đến lượt bà Trần kêu lên thất thanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
