Trần thịt lợn hắc hắc mà nở nụ cười, hắn thật sự có chút tò mò có phải hay không tên tiểu tử này có người trong lòng rồi, chính là loại bát quái nhàm chán này so với bán thịt làm sao so sánh được. Thấy hắn không muốn nói, lập tức hoà giải: "Đúng là như vậy, thịt nhà ta đương nhiên tốt, gầm một nồi thơm cả phố, mau tới mua nha."
Hoắc Trầm xoay người vào trong nhà, đến hậu viện múc một muỗng lớn thịt Tiểu Đào đã hầm chín ra, ở trong nồi vẫn còn ấm, lấy bánh nướng ra ăn, một bên nhìn ra ngoài cửa hàng, chờ đợi bóng dáng nhỏ xinh kia đi vào.
Lần này ăn chính là chỉ có thịt, không có cà tím gheo lí thuyết hẳn là so với lần trước ăn càng ngon. Chính là hắn lại cảm thấy lần này không ngon như trước, thậm chí còn không bằng dưa muối Tiểu Đào mang đến lần trước.
Hoắc Trầm ăn một mình không thoải mái, giờ phút này, nhà Tiểu Đào lại sung sướng vô cùng,
Từ năm trước chưa ăn qua thịt lần nào, bọn nhỏ Điền gia đều ngồi trên ghế nhỏ nhiệt liệt chờ đời thịt hầm mang lên. Đêm qua, Diệp thị không có làm khối thịt kia, một là sợ buổi tối bọn nhỏ ăn đầy bụng, hai là đại khuê nữ vất vả cả ngày ngủ rồi, nàng cũng muốn cho Tiểu Đào của nàng cũng ăn được thịt hầm.
Điền Mãn Thương vừa tiến vào nhà đã ngửi tới mùi thịt thơm nức, nhìn bọn nhỏ vậy quanh ở bàn, trên mặt tràn đầy chờ mong kinh ngạc nhìn về phía thê tử: "Nàng mua thịt?"
"Không phải mua, là người khác đưa cho Tiểu Đào, nhà chúng ta lấy những thứ khác đổi với họ. Chàng trở về thì tốt rồi, mau rửa tay ăn cơm đi, mấy con mèo nhỏ tham ăn kia đã sớm chờ không được nữa rồi"
Diệp thị cười rồi múc thịt hầm trong nồi ra.
Điền Mãn Thương cũng không có vui mừng, chỉ nghi hoặc mà nhìn về phía nữ nhi: "Tiểu Đào, ai sẽ cho con thịt nha? Không phải có ý đồ gì chứ? Con đừng tin nhừng người ngoài kia"
Tiểu Đào vốn không nghĩ nói đến Hoắc Trầm, rốt cuộc hắn cũng là một nam tử hán, tình ngay lí gian, luôn có chút không nói rõ được. Cũng chính là nàng cũng không thể lừa cha mẹ được "là tiệm rèn Hoắc gia, thợ rèn Hoắc, hắn không có nương, cũng không thành thân, chính hắn cũng không biết nấu cơm, cho nên mới cần con hỗ trợ. Hắn thật sự là người tốt, còn giúp con..."
Tiểu Đào thiếu chút nữa nói chuyên mượn tiền nói ra, vội vàng ngậm miệng, thấy Diệp thị bưng thịt hầm tới, liền sửa lời nói: "Cha, mau tới ăn cơm, Thái bà bà nói thợ rèn Hoắc là người tốt, cha người yên tâm đi"
Điền Mãn Thương lúc này mới xoay người đi rửa tay, một bên rửa một bên nói: "Tiểu thợ rèn Hoắc trước kia cha có gặp qua, nhà bọn họ ở bây giờ đang ở là cha cùng mọi người trong nhóm xây lên. Người nhà hắn..."
Diệp thị càm đôi đũa đưa qua: "Chàng mau ăn đi, nói nhà người ta làm gì."
Diệp thị không quen biết người nhà Hoắc gia, không có hứng thú nghe, Tiểu Đào lại có chút tò mò. Cảm nhận của cha về người nhà Hoắc gia như thế nào.
"Cha, vậy người cảm thấy người nhà Hoắc gia như thế nào?"
Tiểu Đào ngày hôm qua đã ăn không ít thịt, nên muốn nhường cho người trong nhà số thịt không nhiều lắm ăn cho đỡ thèm, nàng gắp một miếng bí đao hầm bỏ vào trong miệng.
Điền Mãn Thương cũng gắp một miếng bí đao, tuy không phải thịt nhưng được hầm cùng với thịt nên cũng có mùi vị của thịt, ăn cũng đỡ thèm. Ăn xong, mới không nhanh không chậm nói: "Lão thợ rèn Hoắc gia là một người thành thật, tính tình khá tốt, chính là có chút trầm, không thích nói chuyện. Tức phụ của hắn cũng không tồi, chẳng qua là nấu cơm quá khó ăn, mấu ngày xây nhà cho hắn bữa nào cũng có màn thầu trắng để ăn nhưng đồ ăn thật sự có chút khó nuốt."
Tiểu Đào chép miệng vui vẻ, khó trách Hoắc Trầm một bên ăn thịt, một bên liên thanh nói ăn ngon, xem ra là từ nhỏ không ăn được thức ăn ngon. Diệp thị thấy đại khuê nữ không ăn thịt, liền gắp hai miếng để vào bát của nàng: "Tiểu Đào, mau ăn thịt, nhất định là lúc con bán hàng đối đãi mọi người hoà khí, người ta mới bằng lòng cùng ta lui tới. Hai ngày này, con liền ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, ngày chín họp chợ lớn thì lại đi."
Tiểu Đào không dám nói chính mình ngày hôm qua ở nhà Hoắc Trầm ăn một chên thịt lớn, chỉ có thể yên lặng cầm bát ăn thịt, trong lòng có chút áy náy. Thời điểm nàng vùi đầu ăn cơm, nghe được cha nàng tiếp tục nói: "Thật đáng tiếc, người tốt nhưng không gặp lành, hai vợ chồng lão thợ rèn Hoắc đèu là người tốt, lại sớm ra đi như vậy, để lại tiểu Hoắc một mình sống cũng không dễ dàng. Hơn nữa, lúc ấy làm cho hắn phòng ở cũng là làm phòng tân hôn dùng, ai ngờ lại bọ nhà gái hắt hủi, cũng qua bảy tám năm rồi, tuổi của tiểu Hoắc cũng không nhỏ, cũn là một tiểu tử tốt. Hiện giờ không chịu tìm tức phụ, phỏng chùng là một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng đi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

