Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên bóng dáng Tiểu Đào, bị nước mưa làm ướt đẫm y phục mỏng manh, dính sát vào trên eo nhỏ, phác hoạ lên đường cong mê người, bọt nước dọc theo eo nhỏ lăn xuống cái mông vểnh rồi chảy tới đùi...
"!"
Chăn mỏng bị độn lên trên, Hoắc Trầm theo bản năng duỗi tay che. Lúc sau, chính mình trong bóng tối xấu hổ cười cười, tay trái chậm rãi thả xuống dưới, tay phải lại không có dời đi.
Nàng không ở đây, có cái gì mà ngươi khẩn trương?
Hoắc Trầm thầm mắng chính mình không có tiền đồ, người ta đã đi nửa ngày rôi, mà trong đầu vẫn nghĩ đến nàng. Cách vách chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, hắn rút tay phải về, tay trái cùng tay phải giơ lên bịt kín lỗ tai lại, nhắm chặt hai mắt, muốn ngăn thứ âm thanh phiền phức này lại. Nhưng chính là vô dụng, hắn che chặt lỗ tai lại nhưng thanh âm kia quanh quẩn ở lỗ tai hắn càng vang lên lớn hơn.
Không chỉ là lỗ tai, thanh âm kia còn dọc theo toàn thân hắn, làm hắn toàn thân trên dưới đều là động tĩnh không an phận rục rịch ngóc đầu dậy, càng nhịn càng khó chịu khô nóng. Hoắc Trầm trở mình, ghé đầu vào trên gối, nghĩ như vậy có thể ngăn chặn âm thanh kia. Hắn kéo chăn che kín đầu, bọc đến kín mít. Nhưng vẫn vô dụng, trong óc toàn là bóng dáng Tiểu Đào, phảng phất như là đang đứng trong bếp làm bánh nướng áp cđược, tay nhỏ linh hoạt một lát sau một cái bánh nướng đã được nướng chín.
Không nghĩ, không nghĩ...
Hắn liều mạng cảnh cáo chính mình, không thể làm vậy với người ta, nàng vẫn là một tiểu cô nương chưa cập kê đâu, nàng hảo tâm làm giúp mình một bữa cơm, như thế nào lại tưởng tượng ra loại chuyện này với nàng. Hoắc Trầm trở mình, mở mắt ra nhìn chằm chằm nóc nhà. Ngẫm lại nghĩ Thái bà bà chưng màn thầu đi, như vậy có lẽ có thể quên được Tiểu Đào. Chính là, đương là một đám màn thầu trắng trong đầu, hắn bỗng nhớ tới ngực phình phình lên của Tiểu Đào.
Đây là điên rồi sao? Hoắc Trầm không thể chịu được suy nghĩ xấu xa của chính mình, dứt khoát từ trên giường đất bò dậy, muốn dùng nước lạnh rửa mặt, như vậy có lẽ sẽ tốt hơn một chút. Hắn ngủ thích mặc đồ thoải mái, chỉ mặc một cái quần lót ngắn ngủn, lấy khăn nhúng vào nước vò một phen, trên cổ trên vai cũng lau. Liền di chuyển xuống ngự cũng lau lau nột phen.
Bỗng nhiên, một mùi hương thanh u mát mẻ như có như không phảng phất trước chóp mũi, là loại thanh mát của bồ kết, mang theo một mùi vị mờ ảo đã quen thuộc - là của Tiểu Đào.
Hắn bỗng nhiên nhớ tới, hôm nay Tiểu Đào dùng khăn này cọ qua tay, nàng còn tinh tế mà giặt sạch, cho nên khăn này đã có mùi bồ kết lại có hương Tiểu Đào. Tiểu Đào đến cùng là có mùi hương như thế nào hắn cũng không biết, chỉ là cảm thấy rất ngọt ngào mềm mại, vừa thơm vừa mê người.
Cách vách truyền tới tiếng thét cao vút chói tai, Hoắc Trầm rốt cục không nhịn được nữa, một tay cầm khăn mà Tiểu Đào giặt qua, một tay đi xuống tự giải nạn cho mình. Xong việc, hắn dùng khăn lau lau, ném vào chậu nước tính toán ngày mai lại giặt sạch sẽ. Cách vách rốt cuộc an tĩnh lại, Hoắc Trầm cũng không khó chịu nữa, nằm lên giường, trong lòng có chút hối hận.
Vừa rồi toàn bộ quá trình, hắn trong đầu đều nghĩ tới khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Đào, khuôn mặt nhỏ nhắn hai má lúm đồng tiền ngọt ngào, còn có eo mông nhỏ nhắn dính nước, thật sự xinh lỗi Tiểu Đào. Còn lấy khăn nàng giặt sach mà lau, nếu nàng biết còn không phải tức chết sao. Hắn có chút hối hận dùng khăn kia, nhày mai giặt đi rồi làm sao còn hương vị của Tiểu Đào nữa.
Lần sau, Tiểu Đào còn không chịu tới hậu viện nấu cơm nữa nha...
Trong lúc Hoắc Trầm vừa rối rắm vừa ấm áp, dần dần tiến vào mộng đẹp. Ngày hôm sau phá lệ ngủ dậy trễ, nắng chiếu đến song cửa sổ mới dậy. Hắn đặt bánh nướng hôm qua còn dư lại cùng với thịt hầm hâm nóng lên, ăn xong liền đi đến phía trước cửa hàng mở cửa, mở ra nhóm lửa trong lò.
Sắt dài được nung nóng phía trước, hắn chạy lại phía cửa nhìn rất nhiều lần, đã muốn gặp Tiểu Đào, lại sợ nhìn thấy nàng. Hắn vẫn luôn ở trong lòng nói chính mình chuyện đêm qua Tiểu Đào không biết, không biết, nhất định phải tự nhiên một chút đừng chột dạ, đừng đỏ mặt, sẽ bị người ta hoài nghi.
Đánh xong tốt một cái rìu, mặt trời đã lên cao, chính là cũng không thấy Tiểu Đào đâu. Leng keng gõ thêm vài cái, Hoắc Trầm liền nghiêng tai nghe một chút, chính là không nghe được tiếng rao ngọt ngào của tiểu cô nương. Chẳng lẽ là hôm nay mình dậy trễ nàng đã đi qua cửa nhà mình rồi?
Tới lúc chính ngọ, Hoắc Trầm đã không còn tâm trí rèn tiếp, ngồi trên bậc cửa, nhìn xung quanh. Hôm nay không phải ngày họp chợ chính, người trên đường không nhiều lắm, hàng thịt nhà Trần thịt lợn hôm nay không có ai mua, Trần thịt lợn thò đầu sang gân cổ lên nói: "Đại Trầm, ngày hôm qua ai làm cho ngươi thịt hầm nha, sao thơm như vậy thơm chết ta rồi, mưa to ngư vậy mà vẫn ngửi được mùi thơm, người bình thường làm sao có được tay nghề như vậy."
Không nói còn tốt nói tới trong lòng Hoắc Trầm càng rối. Có phải hay không chính mình trong lúc vô ý chọc tới Tiểu Đào tức giận, cho nên nàng không chịu tới? Hoắc Trầm xụ mặt ngẩng đầu lên: "Thơm là bời thịt nhà ngươi ngon, cùng tay nghề có gì quan hệ, ngươi quản ai làm làm gì? Hỏi nhiều như cậy, có phải hay không ngươi không muốn bán thịt nữa sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
