Có lẽ nhiệt độ trong bệnh viện thấp hơn bên ngoài vài độ, mùa đông thì thấy lạnh nhưng mùa hè lại rất mát, không cần mở điều hòa và quạt máy. Vào đêm thứ hai nhập viện, sau khi chơi vài trò chơi điện tử, Vương Vĩ chìm sâu vào giấc ngủ.
Rõ ràng vẫn còn sớm, nhưng không biết tại sao hôm nay lại giống như ngày hắn bị quỷ ám, cảm thấy rất buồn ngủ.
Nhưng từ sau hôm Trương thần côn đến nhà hắn làm pháp hắn đều ngủ rất ngon, mấy ngày nay hắn vẫn mang theo tấm bùa hộ mệnh mà Trương thần côn đưa cho hắn, vậy nên chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Vì thế, hắn theo bản năng mà ngủ thiếp đi, hoàn toàn không phát hiện lá bùa hắn bỏ vào trong túi đã hiện lên một tia sáng yếu ớt, giây tiếp theo lập tức hóa thành tro tàn.
So với nhà họ Vương đang gặp thê thảm, hai ngày nay Linh Bảo rất thoải mái.
Người dân trong thôn bàn tán rất sôi nổi chuyện của nhà họ Vương, cho rằng nhà Vương Đống định phá miếu Sơn thần nên mới phải chịu quả báo, người dân lập tức hết lòng tôn kính Sơn thần, cũng bởi vì vậy mà Linh Bảo thu hoạch được thêm tín ngưỡng chi lực của gần hai mươi người.
Mà Lưu Quốc Lương mới được 40 vạn, ngày hôm sau đã mua một con lợn to, sau khi giết thịt đã mang lên miếu Sơn thần chuộc lỗi, sợ hãi dập đầu mấy cái mới dám bỏ đi.
Linh Bảo vốn đã có ba phần thần thức tâm linh tương thông với miếu thần, một phần ở Thần Điện, một phần ở thổ địa, một phần ở trên tượng thần, vì vậy cô có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Vì thế ngay khi Lưu Quốc Lương vừa rời đi, cô đã trực tiếp dùng thần thức của mình để lấy đồ từ bên kia không gian rồi chuyển thịt lợn về nhà. Có người dân nhìn thấy Lưu Quốc Lương khiêng một con lợn to béo đi cúng Sơn thần, còn tưởng rằng sau khi hắn tế bái xong mình có thể nhặt được của hời, chia nhau ăn thịt, ai ngờ vừa đi vào thì thấy đài cống phẩm Sơn thần rỗng tuếch, chỉ còn lại một ít thịt mỡ.
Những người dân muốn trộm lợn lập tức sợ hãi.
Phải biết rằng, vừa rồi đám người Lưu Quốc Lương ra về tay không, vậy con lợn béo kia nhất định được để lại trong miếu. Mà cả một ngôi miếu nhỏ xíu này sao có thể giấu được một con lợn.
Vậy hàng trăm cân thịt lợn đã đi đâu?
Chắc chắn là bị Sơn thần lấy đi rồi!
Tận mắt chứng kiến kỳ tích như vậy, mấy thôn dân có ý định trộm sợ bị sét đánh vội vàng dập đầu tạ lỗi, bày tỏ sẽ không dám có ý nghĩ xấu xa như vậy nữa. Linh Bảo bất ngờ thu được một điểm tín ngưỡng chi lực, nhìn thức hải của mình càng ngày càng sáng ngời, cô càng cảm thấy hài lòng.
Mà Ngô Xảo Trân nhìn một đầu thịt lợn to béo đột nhiên xuất hiện trong nhà mình, kinh ngạc đến mức chỉ biết đứng sững tại chỗ, thậm chí không dám tiến thêm một bước.
“Linh Bảo… Chuyện này… Chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Một lúc lâu sau bà mới lắp bắp hỏi.
“Đây là lễ vật của Lưu Quốc Lương dâng lên cho Sơn thần như một lời tạ lỗi. Sơn thần ăn xong rồi nên ban thưởng cho chúng ta.” Linh Bảo ngẫu nhiên bịa ra một cái cớ.
Ngô Xảo Trân xưa nay luôn mê tín Sơn thần, lúc Linh Bảo còn chưa thức tỉnh đã luôn thành kính, càng chưa kể đến việc tận mắt chứng kiến phép màu hàng trăm cân thịt lợn xuất hiện từ trong không khí, vội vàng quỳ xuống dập đầu, còn nói muốn đến miếu Sơn thần tự mình cảm tạ Sơn thần.
“Ai da, bà ngoại bà không cần lên miếu đâu, Sơn thần thần thông quảng đại, nhất định đã biết được tâm ý của bà. Chúng ta vẫn nên mau chóng xử lý thịt lợn này đi!”
Lúc này, Ngô Xảo Trân mới dời lực chú ý. Hai người đến một cửa hàng nhỏ cách thôn hơn một cây số mua muối và một phần thịt ướp về. Buổi tối, Ngô Xảo Trân làm móng giò lợn hầm đậu tương cho Linh Bảo, làm Linh Bảo ăn rất thỏa mãn.
Ngô Xảo Trân thấy cô một mình ăn hết một nồi canh giò heo mình nấu, cũng không cảm thấy ngạc nhiên lắm. Dù sao cháu gái được Sơn thần truyền cho một ít thần thông nên đương nhiên sẽ tiêu hao rất nhiều năng lượng, ăn nhiều cũng là chuyện bình thường.
Cơm nước xong, Ngô Xảo Trân nhìn mấy trăm cân thịt heo còn sót lại hơi rầu rĩ.
“Nhiều thịt như vậy, sao hai bà cháu chúng ta có thể ăn hết đây? Linh Bảo, hay là cháu hỏi Sơn thần Bồ Tát đi, xem chúng ta có thể cầm một ít thịt đi bán không?”
Linh Bảo cười nói: “Nếu Sơn thần đã tặng thịt cho chúng ta, vậy đương nhiên là để chúng ta tùy ý xử lý. Mấy năm nay bà ngoại đã vì Sơn thần quét tước đền thờ, Sơn thần đều biết hết, sau này ngài sẽ thưởng cho bà thêm nhiều đồ tốt.” Tuy rằng Ngô Xảo Trân sùng kính Sơn thần phần lớn là xuất phát từ một loại tâm lý trùng hợp, không phải Linh Bảo thật sự hiển linh giúp bà. Nhưng tín ngưỡng của bà là thật tâm, Linh Bảo rất biết ơn vì 50 năm qua Ngô Xảo Trân vẫn luôn giúp cô chăm sóc miếu thần.
Ngô Xảo Trân nghe vậy cảm thấy rất vui, cuối cùng cháu gái cũng hiểu tín ngưỡng của mình, hơn nữa Sơn thần cũng thấy được sự thành tâm của bà, còn muốn ban thưởng cho bà.
“Đúng lúc ngày mai trấn trên có họp chợ, ngày mai bà sẽ mang một nửa lên trấn trên bán.” Cuối cùng Ngô Xảo Trân cũng quyết định, sau đó hỏi Linh Bảo: “Con có muốn đến thị trấn chơi một chút không?” Tất nhiên Linh Bảo rất sẵn lòng.
Cô thức tỉnh mấy ngày rồi còn chưa lên trấn xem thử lần nào. Tuy rằng lục trí nhớ nguyên chủ cũng hiểu biết một chút tình hình trong trấn, nhưng tự mình trải nghiệm lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thế là hai bà cháu vui vẻ quyết định ngày mai sẽ đi họp chợ. Sau khi chuẩn bị xong, Ngô Xảo Trân đi ngủ sớm, còn Linh Bảo bắt đầu ngồi thiền hấp thụ linh lực.
Nửa đêm mười hai giờ, Vương Vĩ ngủ đến nửa đêm không biết vì sao đột nhiên tỉnh lại, vừa tỉnh lại, hắn cảm giác lòng bàn chân của mình lạnh như băng. Hắn giật mình, muốn từ trên giường ngồi dậy, nhưng lại phát hiện toàn thân không thể cử động.
Cảm giác lạnh như băng từ bàn chân truyền lên bắp chân, bụng, ngực, hắn cúi đầu xuống thì thấy một đầu tóc đen.
Đỉnh đầu dần dần ngước lên trên, lại ngước lên một chút, ngước lên một chút, cuối cùng hắn cũng nhìn rõ được toàn cảnh, chỉ thấy đầu tóc dài ấy cứ dài ra
một cách quái dị, khuôn mặt xanh trắng gớm ghiếc... Cuối cùng hiện ra một nữ quỷ - kẻ hôm đó muốn giết hắn!
“A!” Hắn hét to, nhưng mới hét được một tiếng đột nhiên mất đi âm thanh. Tóc của nữ quỷ kia như thể vật sống xuyên vào miệng xỏ vào mũi hắn, ngăn cản dây thanh quản phát ra âm thanh, bịt kín đường hô hấp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
