“Muốn quỵt nợ chứ gì! Tưởng Lưu Quốc Lương tao dễ bắt nạt lắm phải không! Đánh cho tao!”
Hắn ra lệnh một tiếng, mấy công nhân tức khắc nhào về phía cha con Vương Vĩ. Bọn họ đều là những người đi theo Lưu Quốc Lương lâu năm, lâu dần cũng không sợ trời không sợ đất giống hắn, vừa có thể làm việc vừa có thể ẩu đả đánh
nhau, đó là lý do tại sao nhóm của Lưu Quốc Lương có thể trở thành đầu tàu nhà thầu của huyện.
Chớp mắt ngoài miếu đã vang lên tiếng la hét kêu rên cùng chửi bậy. Tiếng chửi bậy chủ yếu là đến từ Vương Vĩ, còn tiếng kêu rên là đến từ cha hắn Vương Đống, cánh tay của gã vốn vừa bị đao chém còn đang đau nhức, hiện tại lại vết thương chồng chất vết thương, đau đến kêu cha gọi mẹ.
Mười phút sau, cha con Vương Đống bị nhóm công nhân của Lưu Quốc Lương đánh cho nằm bò, ngã xuống đất la hét.
“Có đền không?” Lưu Quốc Lương túm cổ áo Vương Vĩ đang nằm trên mặt đất, hung tợn nói: “Không đền, bố mày sẽ chặt một chân của mày trước! Tụi bây đâu, đưa tao con đao!”
Lập tức có một công nhân đưa cho hắn một con đao, Lưu Quốc Lương giơ con đao gạch lên: “Tao cho mày một cơ hội cuối cùng, có đền tiền không?”
Một bên mắt của Vương Vĩ đã bị đánh sưng lên, nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ ràng sự tàn nhẫn trong mắt Lưu Quốc Lương. Trước kia hắn từng theo đại ca đi ra ngoài đòi nợ, từng làm những việc như chặt tay chân người khác nên hắn hiểu những lời này của Lưu Quốc Lương không chỉ là lời đe dọa. Ác ý như vậy dữ dội như vậy làm hắn cảm thấy như có gai sau lưng.
Nhưng 40 vạn không phải là số tiền nhỏ.
Hắn vẫn muốn đánh cược một lần nữa.
“Mày chặt chân của tao sẽ phải vào tù! Rất nhiều người ở đây đều đang chứng kiến, chứng cứ vô cùng thuyết phục!” Hắn là xã hội đen, bình thường ức hiếp người khắc, ỷ mạnh hiếp yếu, vậy mà lúc này lại lôi pháp luật ra để bảo vệ bản thân mình.
“Ồ, vậy chúng ta thử xem, ai dám làm chứng?” Lưu Quốc Lương hét vào mặt những người nông dân đang vây xem: “Nhìn cái gì mà nhìn, nói lung tung ông đây sẽ giết cả nhà các người!”
Nông dân trong thôn vốn dĩ rất sợ phiền phức, mà cha con Vương Đống ngày thường cũng xưng vương xưng bá ức hiếp người trong thôn nên rất bị ghét, lúc nãy khi cuộc chiến vừa nổ ra, những nông dân xem náo nhiệt đã rút lui ra xa, sợ muốn nín thở, bây giờ lại càng không thể trông cậy vào bọn họ ra mặt hỗ trợ, nhóm người bị Lưu Quốc Lương hét một tiếng lập tức sợ hãi vội vàng chạy tán loạn như chim muông.
Lần này, Vương Đống và Vương Vĩ hoàn toàn vô vọng, Vương Vĩ càng sợ đến mức chỉ biết khóc.
“Xem ra các người là quyết tâm không muốn trả tiền! Vậy tao sẽ thành toàn cho các người!” Nói xong Lưu Quốc Lương giơ con dao gạch lên hung hãn chém vào chân phải của Vương
Vĩ.
Đương nhiên, mục tiêu cuối cùng của hắn vẫn là muốn tiền chứ không phải muốn ngồi tù, vì thế khi chém hắn cũng buông lỏng Vương Vĩ ra một chút. Mắt thấy lưỡi đao sắp rơi xuống chân phải của mình, Vương Vĩ dùng hết sức bình sinh cố gắng lùi lại nửa mét. Con đao gạch chém xuống mặt đất, mũi đao bị chôn sâu hơn mười centimet, điều này có thể thấy được Lưu Quốc Lương ra tay tàn nhẫn như thế nào.
“A!” Trong khoảnh khắc con đao rơi xuống, mẹ Vương Vĩ hét lên một tiếng sau đó ngất xỉu.
“Đừng chặt! Đừng chặt! Tao trả tiền!” Dưới sự sợ hãi, cuối cùng Vương Vĩ cũng khuất phục
Lưu Quốc Lương nhìn Vương Đống: “Trưởng thôn Vương, ông nói xem?”
“Trả! Trả! Trả!”Vương Đống đã bị đánh đến thở không ra hơi, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nếu con trai độc nhất của gã bị chặt chân thì phải làm sao, Lưu Quốc Lương thật sự là nhân vật tàn nhẫn bọn họ không thể trêu vào, chỉ có thể tạm thời bỏ tiền để tiêu trừ tai họa, xem sau này có thể nghĩ cách lấy lại được không.
Vì thế, hai cha con ngoan ngoãn mở WeChat,
Alipay, thẻ ngân hàng, tận dụng nhiều con đường khác nhau, cuối cùng cũng gom đủ 40 vạn, còn bị ép ghi lý do chuyển khoản, là nhà gã làm hỏng máy xúc đất của Lưu Quốc Lương nên tự nguyện đền tiền, sau đó ký tên ấn dấu vân tay mới được đưa ra.
Vương Đống được xem như suốt ngày đánh nhạn, giờ lại bị nhạn mổ mắt*, vốn dĩ mời Lưu Quốc Lương đến làm việc là vì cho rằng Lưu Quốc Lương là kẻ tàn nhẫn, bạo gan, có lẽ sẽ không sợ thần sợ quỷ, nào ngờ được cuối cùng lại mất 40 vạn, còn bị ăn một trận đòn, lúc này hối hận cũng đã muộn rồi. *suốt ngày đánh nhạn, giờ lại bị nhạn mổ mắt: tạo nghiệp chướng giờ đến lúc nhận lại quả báo.
Còn về chuyện bị sét đánh hai lần liên tiếp, miếu Sơn thần này chắc chắn có gì đó kỳ lạ. Nhưng bây giờ bọn họ đã mất thêm 40 vạn, sao có thể bỏ cuộc được. Vì vậy, sau khi Vương Đống trở về, gã lại tiếp tục liên hệ với các nhà thầu khác đề nghị họ nhận công trình này.
Nhưng bây giờ mạng thông tin đã phát triển đến khắp huyện, tuy nói mặc dù các nhà thầu đều là đối thủ cạnh tranh, nhưng thỉnh thoảng bọn họ vẫn có mối liên hệ với nhau. Đặc biệt là sự kiện kỳ lạ xảy ra trong lúc dỡ miếu Sơn thần càng là một chủ đề nóng, nhóm công nhân hoàn toàn không có ý định giữ kín miệng mình, vì vậy về cơ bản những người nên biết trong một hai ngày đều biết hết. Lưu Quốc Lương - một kẻ tàn nhẫn như vậy mà còn sợ đến mức ngoan ngoãn sửa tường cho Sơn thần, làm gì còn ai dám nhận dự án này.
Cho nên cuối cùng Vương Đống gọi điện thoại khắp nơi cũng không tìm được người nhận dự án. Vốn dĩ thời gian đã gấp gáp, nhưng bây giờ đã là ngày 10 tháng 7, từ đây tới ngày 1 tháng 8 còn chưa đầy 20 ngày nữa để phá dỡ và di dời mọi thứ, cộng thêm đo đạc diện tích phòng ốc, mà bây giờ tới cái khung nhà còn chưa dựng được lên, cả nhà Vương Đống vô cùng lo lắng.
Trên người Vương Đống lại vết thương chồng chất vết thương, đêm hôm trước gã bị sốt do nhiễm trùng nên vừa mới từ bệnh viện huyện trở về, bây giờ người nhà lại đưa gã vào bệnh viện huyện lần nữa.
Gã bị thương nặng, sinh hoạt khó khăn nên vợ gã theo gã vào bệnh viện chăm sóc.
Cứ như vậy, Vương Vĩ ở nhà một mình, từ nhỏ đã là con cưng được nuông chiều nên hoàn toàn không biết nấu nướng, hắn cũng không còn cách nào khác, đành đi theo cha mẹ vào bệnh viện.
Dù sao hắn cũng bị Lưu Quốc Lương làm bị thương, cho nên vừa vặn có cớ nhập viện, dưới nông thôn bảo hiểm y tế hỗ trợ chi trả viện phí, tỷ lệ hoàn trả của bệnh viện huyện rất cao, cho nên cũng không tốn bao nhiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
