Mắng người sao? Ông đâm ống phổi của tôi, tôi đâm ổ tim của ông.
Ai không biết con trai cả của Chu Đồ Cường học lại một năm nhưng chẳng thi đỗ trường nào, năm nay con trai thứ hai cũng thi rớt, năm ngoái ông ta đánh con gãy một cái tẩu thuốc, năm nay đánh gãy mất hai cái.
Sắc mặt Chu Đồ Cường xanh lét.
Ngón tay chỉ vào Chu Ngư cũng run rẩy.
Bà nội kế không nhìn nổi nữa, muốn nói cô mấy câu, Chu Ngư lại không cho bà ta cơ hội: “Bà nội kế có biết tại sao bố cháu có thể xây được nhà, mà con trai bà lại chỉ có thể nghĩ biện pháp chiếm nhà của chúng cháu không? Bà có biết tại sao cháu có thể thi đỗ đại học mà Diệu Tông Diệu Tổ lại thi không đỗ không? Là bởi vì nghiên cứu khoa học chứng minh, trí thông minh được di truyền đấy.”
“Bà nội kế à.” Chu Ngư cố ý nhấn mạnh mấy chữ phía sau: “Bà đừng trách con trai bà, phải trách chính mình ấy.”
Bà nội kế lập tức ôm ngực.
Chu Đóa đang cầm chổi cũng buông chổi xuống, trước đây chị cô bé không thích nói chuyện chỉ thích đọc sách, chênh lệch tuổi tác của hai chị em lại lớn, ở chung với nhau ít, cô bé vẫn luôn tưởng chị mình không giỏi nói năng.
Nhưng bây giờ cô bé phát hiện chị mình thật lợi hại, hơn nữa còn là kiểu lợi hại có văn hóa.
Lời này của Chu Ngư thật sự như dao đâm vào tim, nói người ta ngu đã rất khó chịu rồi, còn nói người ta liên lụy tới cả con cháu, như thế ai có thể chịu được.
Mãi lâu sau bà nội kế cũng không bình tĩnh lại được, khó khăn lắm mới thở chậm lại được, Chu Ngư lại nói một câu: “Cháu thấy sắc mặt bà không được tốt lắm, do tim không khỏe à. Mặc dù cháu học về thực vật nhưng trong ký túc xá có một bạn học thú y nên cũng biết một ít.”
Nói như vậy chẳng phải là đang nói bà nội kế là cái kia sao!
Thím Thu Quế suýt thì bật cười, nhưng mà đã như này rồi còn đòi phòng gì nữa, thím ấy nhanh chóng nói to: “Mau về nhà nghỉ đi, cháu thấy sắc mặt dì không được tốt lắm đâu.”
Người của đội một cũng phụ họa theo.
Người gây chuyện đều đã đi hết, mấy người của tiểu đội hai còn muốn ở lại xem trò vui nhưng bị thím Thu Quế đuổi đi, bây giờ ở đây chỉ còn lại trưởng thôn và mấy người bạn có quan hệ tốt.
Trưởng thôn nhìn Chu Ngư một cái, thở dài nói: “Có thời gian cháu tới ủy ban thôn một chuyến.”
Nói vậy rõ ràng là muốn nói chuyện riêng với cô, Chu Ngư bèn gật đầu đồng ý.
Còn thím Thu Quế, thím ấy cũng biết Chu Ngư quay về nhất định đã rất mệt, cần nghỉ ngơi, nhưng mà vẫn chưa quá yên tâm, thế là dặn dò ba mẹ con bọn họ: “Mọi người phải nghĩ biện pháp đi, dù sao có ông cụ ở đây, nếu ông cụ chuyển thẳng vào mọi người cũng chẳng làm được gì.”
Điều này là sự thật, cũng không thể không phụng dưỡng ông cụ, bọn họ gặp bất lợi ở chỗ này.
Lâm Xảo Tuệ nhíu mày gật đầu, đạo hiếu đè trên người làm bà ấy cũng không biết phải làm sao.
Ngược lại là Chu Ngư, cô quan sát mấy gian phòng một lượt, trong lòng đã có chút kế hoạch.
Đợi người đi hết, Chu Đóa nhanh nhẹn đóng rồi cài cổng lớn lại, trong nhà chỉ còn lại ba mẹ con. Vừa rồi cả ba còn đồng lòng đối ngoại, bây giờ không còn người ngoài nữa, giọng Lâm Xảo Tuệ lập tức trở nên nghiêm khắc: “Chu Ngư, vào nhà quỳ xuống trước bố con!”
Vừa rồi Chu Ngư đã đoán được sẽ có chuyện này, chuyện nguyên thân làm thật sự làm người ta tức giận, đầu năm nay tạo điều kiện cho một sinh viên đi học không dễ, cô lại bởi vì yêu đương mà bị cho thôi học.
Làm phụ huynh, sao có thể không giận.
Nói thật thì Chu Ngư mắng người là thật, tiếc cho cô ấy, giận cô ấy không biết cố gắng cũng là thật.
Nhưng cô không muốn quỳ.
Cô đứng ở đó nói: “Mẹ, con biết mẹ muốn nói gì, cũng biết chuyện này là mình làm sai. Để con giải thích với mẹ, đúng là con đã yêu đương, nhưng là được người ta theo đuổi, người đó tên là Tiết Tân Thành, người ở trên tỉnh, hình như trong nhà mở một xưởng hóa mỹ phẩm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
