Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đại Quốc Hóa Phẩm 1981 Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Bây giờ biết Chu Ngư bị đuổi học, ông ta lại nảy lòng tham.

Nghĩ như vậy, ông ta biết cô quay về cũng là chuyện có khả năng, em gái họ của vợ ông ta làm đầu bếp hậu cần ở đại học nông nghiệp Nam Hà, chuyện cô thôi học ầm ĩ không hề nhỏ, tám phần là đã nghe nói.

Chu Đóa lo lắng nói: “Mấy người trưởng thôn cũng tới, ông nội bà nội cũng giúp họ, mẹ nói sợ là lần này không giữ được, nên bảo chị về tới nhà cũng đừng giận, chứ chị bị đuổi học quay về, đỡ cho mọi người lại đàm tiếu.”

Dặn dò như vậy là vì lo cho cô, vì vậy Chu Ngư gật đầu đáp: “Chị biết rồi.”

Rõ ràng Chu Đóa còn rất nhiều điều muốn nói muốn hỏi, nhưng lúc này cũng không nói được gì hỏi được gì, cô bé nhỏ tuổi thở dài một tiếng, sau đó kéo hành lý cắm đầu đi về phía trước.

Chu Ngư tiến lên hai bước, xách lấy một cái túi đeo san sẻ với cô bé, như vậy hai người đều nhẹ nhàng hơn, Chu Đóa cảm thấy nhẹ hơn, cong môi mỉm cười với Chu Ngư. Rất nhanh hai bọn họ đã về đến cổng nhà.

Chẳng trách cổng thôn bình thường luôn náo nhiệt hôm nay lại không người, thì ra tất cả mọi người đều tụ tập ở đây.

Thấy hai chị em bọn họ về tới, lập tức có người hô lên thông báo: “Tới rồi tới rồi!”

Đợi Chu Ngư bước vào, bọn họ lập tức bắt đầu tám chuyện: “Chu Ngư, nghe nói cháu yêu đương rồi bị cho thôi học hả? Thật hay giả thế?”

“Thi đỗ không dễ gì, sao cháu lại không biết quý trọng vậy chứ.”

Chu Ngư nhìn qua, xung quanh đều là người của tiểu đội hai. Hiển nhiên bọn họ sẽ giúp Chu Đồ Cường, tới đây chê cười cô.

Nhưng mà người của tiểu đội một cũng ở đây, thím Thu Quế giúp cô ứng phó: “Nói gì đấy! Dù sao cũng đã về rồi, an toàn là được. Tiểu Ngư à, cháu mau vào nhà đi, trưởng thôn, mẹ cháu, ông cháu, chú cháu đều đang đợi cháu đấy.”

Chu Ngư gật đầu rồi bước vào.

Sân nhà họ Chu không hề nhỏ, người nông thôn không dùng nổi xi măng và gạch để lát nền, Chu Phấn Phát chỉ dùng đá đập bằng, vì vậy mặc dù sân là nền đất nhưng cũng rất bằng phẳng.

Bây giờ thời tiết không tính là lạnh, người lại nhiều, tất cả đều ngồi ở trong sân.

Chu Ngư nhìn một cái, đối chiếu với ký ức trong đầu, đầu tiên chào hỏi với trưởng thôn Chu Vi Tiên, sắc mặt trưởng thôn bình thường, không cười ha hả như khi gặp cô đợt nghỉ hè, nhưng mà vẫn gật đầu.

Bấy giờ Chu Ngư mới quay đầu nhìn về phía Lâm Xảo Tuệ, vốn cô tưởng sẽ rất khó gọi bà ấy, lại không ngờ dung mạo Lâm Xảo Tuệ giống hệt như mẹ ruột đời trước của cô, vì vậy rất dễ nói ra khỏi miệng: “Mẹ, con về rồi.”

Lâm Xảo Tuệ vội vàng gật đầu: “Về rồi là tốt, mệt rồi đúng không, con vào nhà nghỉ ngơi chút đi.”

Lúc này, cuối cùng Chu Đồ Cường cũng lên tiếng: “Nghỉ ngơi cái gì? Cháu không nhìn thấy ông nội bà nội với chú đều ngồi đây à, ngay cả chào hỏi cũng không chào hỏi. Chị dâu, chị dạy con thế nào thế, chẳng lễ phép chút nào, khó khăn lắm mới thi đỗ đại học, tưởng là có chút tiền đồ rồi, vậy mà lại yêu đương rồi bị cho thôi học!”

“Trước đây người ta đều hâm mộ thôn Mai Thụ chúng ta có một phượng hoàng vàng thi đỗ đại học, bây giờ thì hay lắm, phượng hoàng vàng nằm bò trên đất, còn là bởi vì muốn đàn ông. Chu Ngư, cháu thèm muốn đàn ông thế à, sớm biết cháu như vậy mọi người còn tạo điều kiện cho cháu đi học làm gì, gả cháu đi chẳng phải xong rồi sao?”

Lời này quá khó nghe, Lâm Xảo Tuệ lập tức không vui: “Chu Đồ Cường, người làm trưởng bối như ông nói năng kiểu gì thế.”

Chu Đóa cầm chổi muốn động tay.

Nhưng Chu Ngư lại nói: “Cái đấy thì không giống. Chú xem, cháu bị cho thôi học nhưng cũng từng làm phượng hoàng vàng, từng nhận giấy chứng nhận của huyện, từng nghe tiếng chiêng trống của thôn, cũng từng học tập trong trường đại học.

Mà mấy người em họ thì không được như thế, năm nay hai người họ đều thi không đỗ, có lẽ đời này không có duyên với phượng hoàng vàng, chú có đánh gẫy vài cái tẩu thuốc nữa cũng vô dụng thôi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc