Chu Ngư cười thầm, vờ như không nhìn thấy.
Bây giờ cách năm giờ còn sớm, cô lại hỏi đường đi tới cục nông lâm ngư nghiệp, phát hiện cách nơi này không xa, thế là dẫn theo Chu Đóa đi qua đó, tìm một chi nhánh của viện khoa học nông nghiệp, hỏi xem họ có bán giống nấm không?
Đối phương là một đồng chí nữ tầm ba mươi tuổi, sau khi nghe xong thì nhìn Chu Ngư hai cái, sau đó mới trả lời: “Chỉ có mấy lọ giống sản xuất của nấm rơm thôi, chất lượng không quá tốt, bây giờ không trồng được, năm sau em lại đến nhé.”
Chu Ngư kiên định nói: “Có thể cho em xem thử không?”
Tần Mẫn Như đánh giá hai người một lượt, đều mặc áo hoa ngắn, vừa nhìn là biết đi ra từ nông thôn, cô ấy không hiểu cô nghĩ sao nữa, lại đi mua giống nấm vào cuối tháng chín, không phải đang nói đùa chứ?
Nhưng mà bọn họ tới một chuyến cũng không dễ dàng, không cho bọn họ nhìn thấy vật thật chắc chắn sẽ không hết hi vọng.
Thế là cô ấy đứng lên: “Đợi tôi một chút.”
Giống mẹ đều được giữ trong tủ lạnh, giống sản xuất thì không cần lãng phí tài nguyên, chỉ dùng sáp ong dán miệng lại rồi đặt trong phòng tối thông gió là được, rất nhanh cô ấy đã cầm một lọ ra.
Chu Ngư nhìn một cái, đúng như dự đoán, lọ giống nấm này to khoảng 750ml, thời gian nhận chắc đã hơn một tháng, một phần sợi nấm đã rất yếu, một phần còn lại thì trông vẫn được.
“Hỏng hết rồi.” Tề Mẫn Như là một người rất nhiệt tình, sợ Chu Ngư nghe không hiểu ý tốt của mình, cô ấy dứt khoát nói thẳng: “Nấm rơm này sinh trưởng ở nhiệt độ cao, sắp tới mùa thu rồi, không đáp ứng được nhiệt độ, em mua về sẽ không ra được nấm. Thêm nữa sợi nấm này rất yếu, vốn dĩ đã rất dễ mất đi hoạt tính, mấy lọ này còn được gây giống hơn một tháng rồi, rất khó sống được. Mua về cũng lãng phí.”
Nếu Từ Mẫn Như nói mấy lời kiểu một nông dân như Chu Ngư sao có thể biết trồng nấm, không biết tự lượng sức mình vân vân, chắc chắn Chu Ngư sẽ tức giận, nhưng kiểu cho rằng bọn họ không thể trồng được, sợ bọn họ mất tiền nên trăm phương nghìn kế không bán cho như này, Chu Ngư thật sự không biết làm thế nào.
... Đối với Chu Ngư mà nói, đừng nói là yếu, cho dù là loại nuôi cấy đã bỏ đi cô cũng có thể trồng được, nhưng đối với phần lớn nông dân, bọn họ lại không biết.
Hôm nay khi bán nấm bào ngư cô đã phát hiện mọi người vẫn chưa thay đổi quan niệm tiêu dùng, khá ưa thích nấm rơm.
Hai loại này cô đều phải trồng.
Tề Mẫn Như gật đầu: “Sao vậy?”
Chu Ngư nói: “Nấm rơm ưa nhiệt độ cao, ẩm, nhiệt độ bình quân đạt 23 độ mới thích hợp sinh trưởng, ở Nam Châu thường được trồng vào tháng sáu bảy tám hàng năm, chị không bán giống nấm cho em cũng hợp lý, bởi vì sợi nấm rơm yếu, bình thường đều sử dụng giống cấp ba được gây giống không quá một tháng. Mấy lọ này của chị đã được một tháng rưỡi, không quá thích hợp để trồng nữa.”
Vốn Tề Mẫn Như không định giải thích cho Chu Ngư, cô ấy cảm thấy mấy lời chuyên nghiệp không thể nói rõ được, nào ngờ Chu Ngư cũng biết rõ.
Thế là cô ấy thở phào, nói: “Đúng vậy, em biết là tốt rồi, chứ không phải chị không muốn bán cho em!”
Nhưng chỉ nghe Chu Ngư nói tiếp: “Trồng nấm cũng có mẹo, phòng trồng phải thông gió thoáng khí, còn phải dùng vôi sống tiêu độc trước để diệt trừ vi khuẩn.”
“Phương pháp trồng nấm rơm thường dùng là lấy rơm rạ chất đống, có nghĩa là bó rơm rạ lại thành một cuộn khoảng một cân, sau khi nhúng nước thì cứ chồng một tầng phôi nấm rồi lại tới một tầng rơm rạ, cứ vậy xếp thành một chồng tầm khoảng năm mét vuông.
“Chỉ chồng lên là được sao?” Đây không phải giọng của Tề Mẫn Như, Chu Ngư ngẩng đầu nhìn, là một đồng chí trung niên nữ mặc sơ mi ngắn tay màu trắng xám, trông rất già giặn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
