Hai chị em ra ngoài chuyến này bán được tổng cộng hai đồng năm.
Chu Ngư rất vui vẻ, bởi vì lần dò đường này rất thành công, chắc chắn cô bán nấm cũng sẽ không tệ. Chu Đóa cũng rất vui, nhiều tiền như vậy, mắt cô bé phát sáng: “Chị, sau này ngày nào chúng ta cũng tới đây bán có được không?”
Cho dù không có nấm, một ngày cũng kiếm được không ít.
Hơn nữa nếu ngồi xe kéo, cô bé còn có thể vác thêm mười cân, mỗi ngày hai đồng tiền, một tháng kiếm được nhiều hơn cả đi làm công chính thức, đi học còn chẳng bằng đi bán rau!
Rất dễ nhận ra Chu Đóa đã có suy nghĩ trốn học, Chu Ngư lập tức bóp nát ý tưởng này của cô bé: “Nghĩ cái gì đấy, đi học cho đàng hoàng.”
Chu Đóa “dạ” một tiếng, mắt thường có thể thấy đã ỉu xìu đi.
Bây giờ đã là buổi chưa, Chu Ngư đoán có người bán rau thì chắc chắn cũng có người bán thức ăn, thế là nói với cô bé: “Đi! Hỏi thử quanh đây xem có cái gì không cần phiếu không, chị dẫn em đi ăn một bữa ngon.”
Chu Đóa đang ỉu xìu lập tức trở nên hưng phấn: Đi theo chị gái sướng thật!
****
Chu Ngư hỏi thử, đúng như dự đoán, tầng một dãy nhà bên cạnh khu ở của người nhà có một tiệm bánh bao. Cực kỳ kín đáo, không có bất kỳ biển hiệu nào, nếu không phải có người giới thiệu chắc chắn bọn họ không thể tìm được.
Tiệm bánh bao được dọn dẹp sạch sẽ, không có quá nhiều loại nhân, có nhân thịt muối, thịt lợn hành tây, còn cả thịt rau hẹ, thịt đỗ tây cùng với nhân chay.
Giá bán không giống nhau, bánh bao to bằng lòng bàn tay người lớn, nhân thịt thì một hào năm, một nửa thịt thì một hào hai, chay thì một hào, không tính là đắt, có thể kiếm được một ít, nhưng không nhiều.
Chu Ngư lấy hai cái nhân thịt lợn hành tây, hai cái nhân thịt muối, bánh bao to được làm bằng bột mì, vừa xốp vừa mềm, mập mạp có mười hai nếp gấp, trông vô cùng đẹp mắt, cắn một miếng, lớp bột mềm mịn kết hợp với nhân thịt thơm ngát, thật sự rất ngon.
Rất nhanh Chu Ngư đã ăn xong một cái, ngẩng đầu lên lại phát hiện hai cái trước mặt Chu Đóa đều đã không còn.
Cuối cùng Chu Ngư cũng hiểu được câu nói đứa trẻ choai choai ăn nghèo cả nhà, cái bụng thời kỳ trưởng thành đúng là không đáy.
Cô lại mua thêm hai cái nhân nửa thịt đưa cho cô bé, bấy giờ mới làm cô nàng này no được. Trước khi đi, Chu Ngư lại mua một cái nhân thịt muối và một cái nhân thịt lợn mang về cho Lâm Xảo Tuệ nếm thử.
Nhưng mà Chu Ngư để ý thấy sau khi ăn xong, Chu Đóa cứ như muốn nói lại thôi, Chu Ngư dẫn cô bé đi về phía tòa nhà Bách Hóa: “Em muốn nói gì?”
Chu Ngư không nói tiền dễ kiếm, rõ ràng vừa rồi cô nhóc này đã có suy nghĩ muốn bỏ học kiếm tiền, cô phải cho thêm một đao: “Em còn phải tính phí xe quay về nữa.”
Như vậy tổng cộng đã mất hơn một nửa, mắt thường có thể thấy khí thế của Chu Đóa giảm đi.
Nhưng mà chuyện đến đây vẫn chưa kết thúc.
Đến cửa hàng bách hóa rồi hai cô mới phát hiện không có phiếu thì không mua được gì, may mà lúc đi ra gặp được một người cũng đeo giỏ bán hàng, Chu Ngư hỏi thử, không ngờ người này có dây cột tóc thật, trong cửa hàng bán một hào một cái, ở đây một hào hai cái, Chu Ngư mua cho Chu Đóa hai cái.
Đối phương nghe nói cô muốn mua xà phòng còn giúp gọi một chị gái qua, người đó tự giới thiệu là người của xưởng xà phòng Nam Châu, đang bán sản phẩm nhà mình, xà phòng hương linh lan, trong công ty bán ba hào năm một cục, cô ấy chỉ bán ba hào còn không cần có phiếu, Chu Ngư mua ba cục... ba người trong nhà mỗi người một cục, cũng không lãng phí.
Hay lắm, Chu Đóa thầm tính nhẩm, cộng thêm phí đi đường thì chẳng còn dư chút nào, cô bé âu sầu nhìn Chu Ngư: Giờ làm sao đây? Chị gái giỏi tiêu tiền quá, mua đồ vừa ngon vừa đẹp, cô bé cũng thích nên không từ chối được, phải làm thế nào đây!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

